Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Đêm thứ tư hôm đấy, một khoảng thời gian ta không chào tạm biệt nàng.
Ta vẫn nhớ rõ hình dáng của nàng hôm đấy, mùi vị nụ hôn của chúng ta, nhiệt độ cơ thể của nàng ta điều nhớ rõ.
"Thượng Kiệt. Thượng Kiệt. Thượng Kiệt"...
Nàng như một chất độc làm tê liệt ta, khi ta chìm đắm vào, dù chỉ một giây phút, cũng sẽ làm ta xao xuyến khuôn nguôi, không thể kiềm chế được nỗi nhớ nhung nàng.
Ta đến học viện âm nhạc để nhìn nàng.
Ta không dám xuất hiện trước mặt nàng, đành đậu xe phía dưới bóng cây khuất đằng xa, chờ nàng tan tầm ra về, ta nhìn theo nàng đến khi nàng ra đến bến xe buýt bắt xe về.
Ta không kìm chế được suy nghĩ, tim ta đập liên hồi, ta bất chấp mở cửa xe xuống vội đi theo nàng, lý do ta đưa ra là muốn đưa nàng về, sau đó ở trong xe ta liều lĩnh hôn nàng, ôm nàng...
"Mà ta tại sao có thể..."
Một tuần trôi qua, ta nhận được điện thoại của mẹ gọi ta về nhà.
"Có việc gì sau mẹ.?" Mẹ ta nói vọng lại bên tay ta, trách ta không quan tâm, do mẹ nhớ ta, mẹ trách ta lâu rồi không về nhà.
Mẹ ta bảo cũng đúng, ta cũng không có cách nào từ chối trở về, ta nghĩ chỉ về ăn một bữa cơm cũng không có gì. Ta quyết định tối hôm đấy sẽ trở về nhà.
Ta về đến nhà rất sớm, thời gian vừa qua 3 giờ chiều, Trán ta đổ đầy mồ hôi, ta vội vào phòng có máy lạnh, không khí lạnh thổi qua người làm ta lạnh rùng mình.
Âm thanh trò chuyện trong phòng khách truyền ra. Trong nhà bình thường sẽ không như vậy. Ta tò mò nên đi vào.
"Ta đã trở về."
Ta hô lên, mọi người trong phòng điều nhìn về phía ta.
Cha mẹ của ta, anh ba, chị dâu ta, cùng một nam nhân lạ mặt ở đó...ta nhìn lướt qua họ.
Có người lạ mặt ở đây, ta càng khó hiểu.
"Há, rất nhanh a." Anh ba cười tiếp đón ta, "Thành. Giới thiệu sau, vị này chính là bạn của ta Khắc Quần, Ngô Khắc Quần."
"Rất vui được gặp anh." Ta theo quán tính lễ phép gật đầu chào, ta cũng không rõ tình hình hiện tại.
"Lưu tiểu thư xin chào." Hắn duỗi tay ra bắt tay với ta, nở một nụ cười chào hỏi.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh

Mặc Y Bạch
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi

Vô Tội
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ
Khuyết Danh