Túy Kim Trản - Cửu Thập Lục
Tác giả: Cửu Thập LụcFull 0 views
Giới thiệu truyện
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Hào môn thế gia, Cung đình hầu tướcGiới thiệu:Định Tây hầu phủ đích nữ Lục Niệm sau hai mươi năm xa xứ đến Thục địa nay đã hồi kinh, mang theo cả trưởng nữ vừa cập kê – Dư Như Vi.Đường sá xa xôi, tin tức khó bề thông suốt, nhưng trong kinh thành, giới quyền quý vẫn từng bước nghe được tình hình của hai mẹ con này—quả thật ly kỳ khó tin.Lục Niệm khi chưa xuất giá đã nổi danh ngang ngược, phụ thân không quản nổi, kế mẫu không dám can thiệp, đến mức hầu phủ buộc phải gả nàng đi thật xa để tránh hậu họa.Nào ngờ nữ nhi nàng sinh ra còn vượt xa mẫu thân, khiến Dư gia gần như tuyệt diệt, cuối cùng đành quay về nương nhờ Lục gia.Các phu nhân trong phủ công hầu bá tước đều lập tức cảnh giác—tuyệt đối không thể để Dư Như Vi, kẻ còn hơn cả Lục Niệm năm xưa, nhắm trúng con trai nhà mình!Sinh ra là cháu gái nhỏ của tam triều Thái sư, A Vi dù theo phụ mẫu huynh trưởng đến nhậm chức ở vùng đất xa xôi, vẫn là tiểu bảo bối được tộc nhân cưng chiều nhất.Nhưng thời thế xoay vần, Thái sư phủ bị cuốn vào tranh đoạt hoàng vị, một sớm sụp đổ.A Vi may mắn thoát nạn, gian nan mưu sinh, cho đến khi gặp được Lục Niệm, lúc đó đã gần như phát điên.Nàng trở thành Dư Như Vi, trở thành liều thuốc của Lục Niệm, lại càng là thanh đao trong tay nàng ấy.Nàng giúp Lục Niệm báo thù, cũng vì chính mình mà phục hận.Một câu chuyện về cặp “mẹ con giả” đồng hành trên con đường báo thù.
Danh sách chương246 chương
Chương 1: Mẹ con ta có thù báo thù, có oán báo oán!Chương 2: Cô phu nhân sao có thể sinh ra một kẻ hiền lành được!Chương 3: Không ai thoát khỏi trận mắng nàyChương 4: Cũng không thể hoàn toàn trách nàng!Chương 5: Dược liệu kéo dài mạng, ký ức giữ chặt hồnChương 6: Xa thơm gần thốiChương 7: Quả nhiên là một nhà chết bảy tám người vẫn có thể sống sót!Chương 8: Đừng làm ta mất khẩu vịChương 9: Có mẹ kế thì có cha dượngChương 10: Một phần tội cũng phải đánh thành mười phầnChương 11: Mua về hầm canhChương 12: Cứ tính vào đầu Lục Chí!Chương 13: Mặt trắng như quỷ, ánh mắt hung như sát thầnChương 14: Mẫu thân, cứu con!Chương 15: Đến đây, giết gàChương 16: Điên loạn từ một dòng mà raChương 17: Phụ thân ngươi còn đợi lòng hiếu thảo của ngươi đấyChương 18: Gà hầm thật thơm quá!Chương 19: Tỷ muốn gì?Chương 20: Thôi thì xào lên ăn vậyChương 21: Con gà nào đáng giá hai trăm năm mươi lượng?Chương 22: Một dòng dõi ngu ngốc như nhauChương 23: Nàng nhất định phải khiến Lục Chí nhớ đời!Chương 24: Ta muốn hỏi cữu mẫu về một ngườiChương 25: So với chứng cứ, ta tin vào trực giác hơnChương 26: Nếu Cô Mẫu Còn Ở ĐóChương 27: Trăm Hoa Đua Nở, Điềm LànhChương 28: Đồ Mặt Dày Không Biết Xấu HổChương 29: Chỉ Cần Nếm Qua, Ắt Sẽ Ghi NhớChương 30: Lại Là Hương Vị Hắn Không Dám Nhớ Tới Suốt Bao NămChương 31: Không Biết Trà Cũ Có Còn Kích Thích Vị Giác Không?Chương 32: Hắn cũng là kẻ bị hại!Chương 33: Quả nhiên là lòng dạ có vấn đềChương 34: Mẫu thân, người đã tận tình với nàng ta!Chương 35: Thấy ta tuổi nhỏ, dễ lừa gạt?Chương 36: Hối hận là tốt!Chương 37: Ai hơn ai cao quý?Chương 38: Một nét một chữ, đều là máu tươiChương 39: Tiếp tục để hắn nếm trải mùi vị sợ hãiChương 40: Trước tiên khiến hắn thân bại danh liệtChương 41: Ngày quan trọng thế này sao lại nhớ nhầm chứ?Chương 42: Máu nợ máu trả, mẫu thân yêu thíchChương 43: Đợi Mà Xem!Chương 44: Ta Mới Là Kẻ Muốn Ngươi Máu Nợ Máu TrảChương 45: Công Bằng, Đúng Không?Chương 46: Ngươi Biết Hôm Nay Là Ngày Gì Không?Chương 47: Đã Thối Nát, Thì Cùng Thối Nát!Chương 48: A Niệm ở Thục địa rốt cuộc đã chịu bao nhiêu khổ?Chương 49: Một cái tát, một quả táo đỏChương 50: Tám phần tự tận, còn hai phần mập mờChương 51: Ta biết giết gà, không có nghĩa là biết giết ngườiChương 52: Không Thích Hợp Lắm, Phải Không?Chương 53: Biết Làm Thế Nào Để Lộ Đuôi Không?Chương 54: Cuộc Sống Của Họ Cần Phá CụcChương 55: Ngài Chỉ Cần Thương Xót Nàng Ấy Một ChútChương 56: Vị Đắng Như Hoàng Liên Mà Kẻ Câm Phải NuốtChương 57: Tằng Thị Cũng Dám Đi Trước Ta?Chương 58: Nàng Đã Không Còn Kiên Nhẫn Như TrướcChương 59: Uống Lâu Thân Nhẹ, Kéo Dài Tuổi ThọChương 60: Ngươi Đã Nghe Về Canh Tủy Phượng Bao Giờ Chưa?Chương 61: Chẳng Liên Quan GìChương 62: Ta Rất Hối HậnChương 63: Rùa Xanh Giành Gia NghiệpChương 64: Ghét Nhà Lây Sang CửaChương 65: Không biết có thể xin Vương gia thêm chút nữa không?Chương 66: Ta từng nói nàng là hung thủ khi nào?Chương 67: Chúng ta đi đòi lại trang sức của di nươngChương 68: Ta Chỉ Thích Nhìn Chó Cắn NhauChương 69: Ta Sẽ Nói Cho Người Biết Một Bí MậtChương 70: Ta Xưa Nay Lấy Đức Phục NgườiChương 71: Lục Niệm quả thực là kẻ điên!Chương 72: Không có chút thành ý thì sao được?Chương 73: Một Nhà Toàn Lang Sói Hổ BáoChương 74: Nàng Không VuiChương 75: Lật Mặt Nạ Của Mụ Rùa GiàChương 76: Chén Trà Rơi Vỡ, Mảnh Vụn Tung TóeChương 77: Cứ để nàng đập, ai cũng đừng cản nàng!Chương 78: Đừng tự lừa dối chính mìnhChương 79: Kẻ mù thật, kẻ giả mùChương 80: Bạc ấy cũng mang họ LụcChương 81: Đặt Trước Mặt Bà Ấy Rồi Sẽ BiếtChương 82: Để Ta Giữ Bí Mật Trước ĐãChương 83: Dâng Ngài Một Bữa Yến Tùng TửChương 84: Đừng để mắc bẫy của họ!Chương 85: Đại hiếu tử, ngươi đến dâng trà bưng thuốc?Chương 86: Thứ âm hồn không tan!Chương 87: Ta đợi ngày này suốt ba mươi nămChương 88: Chính là khí phách của một người conChương 89: Nhưng vì sao mẫu thân ta phải tha thứ cho ngài?Chương 90: Thử mắng mẫu thân và biểu tỷ của ta lần nữa xem!Chương 91: Con Trai Ngươi Còn Gan Dạ Hơn Ngươi!Chương 92: Chính họ Tằng đã hủy hoại tất cả của ngài!Chương 93: Ngươi đi hỏi thăm Dư cô nương một chútChương 94: Dư Cô nương hài lòng chưa?Chương 95: Làm phiền gửi một phần cho Vương giaChương 96: Ngươi có mặt mũi gì mà lớn tiếng trước mặt mẫu thân ta?Chương 97: Định qua cầu rút ván sao?Chương 98: Chúng Ta Rất Sẵn Lòng Phụng SựChương 99: Đợi Bị Ngự Sử Hạch Tội Đi!Chương 100: Tòa Lâu Sụp Đổ Nhanh Đến Mức NàoChương 101: Ta Thay Bà Xin Lỗi TrướcChương 102: Ngươi Không Nên Can Dự Vào Chuyện Của Nhà KimChương 103: Yêu Ma Quỷ Quái Tất Cả Đều Phải Bị Đánh BayChương 104: Nói Xem Con và Dư Cô Nương Thế Nào RồiChương 105: Chẳng Phải Để Chúng Ta Thử Ra Đó Sao!Chương 106: Đó Không Phải Tiếng Pháo HoaChương 107: Tằng Thị Cũng Hại NgươiChương 108: Chủ Nhân Thế Nào, Nô Tài Thế Ấy!Chương 109: Ngài Cứ Thoải Mái Mà Giày Vò Hắn Đi!Chương 110: Nhìn Là Biết Loại Thấp HènChương 111: Không thể để hắn chỉ ăn cơm mà không làm việcChương 112: Vậy thì ta đợi tin tốt từ Vương giaChương 113: Thành Chiêu Quận Vương là tuổi Tuất à?Chương 114: Ngươi Cũng Thật Không Biết Điều!Chương 115: Nhà Hắn Lại Muốn Đổ Vạ NgượcChương 116: Đây Chính Là Ác Giả Ác Báo!Chương 117: Lúc Này Mới Nhớ Đến Lấy Đức Báo Oán?Chương 118: Tại Sao Ngươi Lại Lạnh Lùng Đến Thế?Chương 119: Vương Gia, Đây Là Lời Vu Khống!Chương 120: Hôm nay, ngươi chắc chắn phải chết!Chương 121: Nàng cũng từng được “ân chiếu” từ hoàng ânChương 122: Đây cũng là một quân cờChương 123: Cứ Xem Như Ta Đến Giải Nghi Cho Thái BảoChương 124: Trong Những Kẻ Thêm Dầu Vào Lửa, Cũng Có Phần Của Lão Đại NhânChương 125: Vở Kịch Này Có Đẹp Không?Chương 126: Ta Không Bằng Ngươi, Kém Xa NgươiChương 127: Người Xưa Nay Đâu Còn Nhận Ra Mẫu Thân TaChương 128: Ta muốn gặp con bé… Ta muốn ôm con bé một chútChương 129: Ta Có Thể Mở Bình Sứ Nhìn Một Chút Được Không?Chương 130: Ta Cũng Tên Là A Vi, Kim Thù ViChương 131: Ngài muốn tố cáo ta sao?Chương 132: Ta có thể thắp hương cho nàng không?Chương 133: Giữ Lại Kẻ Hữu Dụng, Loại Bỏ Kẻ Vô DụngChương 134: Dư Cô nương nhắm trúng thứ gì ở phủ An Quốc Công?Chương 135: Sao nàng lại quên mất chuyện này!Chương 136: Giữa bọn họ đâu phải vô oán vô thù!Chương 137: Cũng chẳng sợ lệch khí quản!Chương 138: Không thì sao? Nàng ấy họ Kim à?Chương 139: Nhũ danh của nàng là A Vi, Kim Thù ViChương 140: Để Người Nhận Thức Lại NàngChương 141: Lòng hiếu thảo của Hầu phủ các ngườiChương 142: Ngài giỏi thì viết đi!Chương 143: Cữu cữu hiếm khi có chút tác dụngChương 144: Chỉ cần có đủ quân cờ, núi xanh vẫn còn đóChương 145: Chương đại nhân thật khách sáoChương 146: Là hắn đã xem thường Lục NiệmChương 147: Ta Là Góa Phụ, Danh Tiếng Để Làm Gì?Chương 148: Hôm Nay Ta Phải Nói Lý Với NàngChương 149: Hai Mẹ Con Này, Thật Không Có Ý Tốt!Chương 150: Chắc chắn là do Lục Niệm ly gián!Chương 151: Dù sao thì, cũng không ai chứng thực đượcChương 152: Nghe qua thật xứng đôiChương 153: Ta chưa từng hại mẹ ruột của conChương 154: Thật tưởng mâm cơm ngon là dễ ăn thế sao?Chương 155: Ngươi đúng là có tiến bộ rồiChương 156: Vậy thì ta lại khiến bọn họ thêm rối loạn nhéChương 157: Không phải dò xét, mà là nghi hoặcChương 158: Ta cũng phải có chút tinh ýChương 159: Mẹ con nửa đường, nào thể đồng lòng?Chương 160: Chiêu hay ai cũng muốn dùngChương 161: Quả nhiên, điên thật rồiChương 162: Cẩn thận kẻo ngay cả một con cá cũng chẳng bắt được!Chương 163: Không Để Nàng Ta Được Như Ý!Chương 164: Bà Còn Chuyện Gì Giấu Ta Nữa Không?Chương 165: Ai đã giữ danh tiếng cho mẫu thân ta!Chương 166: Cẩn thận kẻo gà bay trứng vỡ!Chương 167: Lục Niệm quả thật là yêu tinh giỏi mê hoặc lòng người!Chương 168: Vì sao ta không phải do người sinh ra?Chương 169: Chẳng lẽ vì nuôi không nổi con trai mà tráo long đổi phượng?Chương 170: Ngươi có biết một nữ nhi đích xuất quý giá nhường nào không?Chương 171: Một Nhà Toàn Kẻ Ích KỷChương 172: Chẳng lẽ, ngươi thực chất là Trưởng tử thứ xuất?Chương 173: Hóa ra sau lưng ta còn có trò này!Chương 174: Kẻ chết thay đó có phải là ngươi?Chương 175: Ngươi đừng được đằng chân lân đằng đầu!Chương 176: Tự ngươi biết rõ!Chương 177: Lẽ nào Thánh Thượng không thấy được trung tâm của ngài?Chương 178: Lục Niệm, Ngươi Sẽ Gặp Báo Ứng!Chương 179: Nàng Cũng Đã Nhà Tan Cửa NátChương 180: Nhà tan cửa nát, chính là báo ứng của bọn họChương 181: Năm xưa Kim Thái sư có thật là muốn gán tội hay không?Chương 182: Đừng lấy trung tâm che lấp tư tâm!Chương 183: Đây là lương tâm của thầnChương 184: Ta tưởng đây là một vụ làm ăn có lờiChương 185: Ta là kẻ dám làm dám chịuChương 186: Có muốn tới phủ Cửu hoàng tử xem một chuyến?Chương 187: Đều là nét chữ của Kim giaChương 188: Gió thổi cũng tưởng quỷ gõ cửaChương 189: Chó còn có lương tâm hơn ngươi!Chương 190: Hắn Không Ưa Thái Tử!Chương 191: Ngươi Nhất Định Phải Đối Đầu Với Trẫm Sao?Chương 192: Ăn rồi sẽ không khóc nữa, được không?Chương 193: Khi ta đưa nàng bánh vân phiếnChương 194: Bị trách mắng rồi? Không sao chứ?Chương 195: Hắn vui khi nào mắng thì khi đó mắngChương 196: A Vi cô nương quan tâm ta?Chương 197: Kẻ điên lấn lướt!Chương 198: Cô phu nhân chưa từng làm khó người vô tộiChương 199: Nghe lời Lục Niệm, cả nhà đều xong đời!Chương 200: Ngươi có được ngày hôm nay là nhờ ai?Chương 201: Nhưng người thật sự không có chút nghi hoặc nào sao?Chương 202: Dù có đâm vào tường nam, cũng chẳng quay đầuChương 203: Ngươi làm thế, ngũ ca chẳng còn mặt mũi gìChương 204: Ngũ tẩu không sao chứ?Chương 205: Chỉ có kẻ điên như chúng ta mới hiểuChương 206: Phụ thân ấy vốn dĩ chưa từng giống một phụ thânChương 207: Ngươi so với ta tưởng còn hư nhược sợ hãi hơnChương 208: Chó ở đâu sủa loạn!Chương 209: Không có đao, làm sao giết gà?Chương 210: Không phải ly gián, mà là đôi bên cùng có lợiChương 211: Đây chính là cái giá cho việc các ngươi liều mình trèo cao vào hoàng gia!Chương 212: Lần sau, chẳng lẽ bọn họ muốn ngươi thật sự phát điên sao?Chương 213: Sau này, cứ chờ mà hưởng phúc đi!Chương 214: Một ngày kia, người cũng sẽ trả lại công bằng cho nàngChương 215: Nàng không phải thứ gì, các ngươi cũng chẳng hơnChương 216: Điện hạ và Bát điện hạ quả thật thân thiếtChương 217: Tình đơn phương ư?Chương 218: Thối đến mức chó cũng chịu không nổiChương 219: Không thể so với Trấn phủ ty, tinh thông đạo chém ngườiChương 220: Bây giờ là ai muốn lấy mạng ai?Chương 221: Vậy nàng có xót không?Chương 222: Một cái ôm đến bất ngờChương 223: Ai lợi dụng ai, chẳng cần nói cũng rõChương 224: Người ở trong tay ta, thế là đủ rồiChương 225: Đi đến bước này, người có hối hận không?Chương 226: Nương nương, người càng nên yêu thương bản thân mình hơnChương 227: Vậy thì, hủy hết đi thôiChương 228: Là lỗi của bọn họ, hay là lỗi của người?Chương 229: Ta gánh nổi phần nhân quả này!Chương 230: Người nên kéo nàng một phen, chính là ngươi!Chương 231: Ta ghen với ngươi!Chương 232: Cố gắng thoi thóp, chẳng phải thế này mà thởChương 233: Hắn chính là muốn chọc ta tức chết!Chương 234: Đao của ngươi chẳng phải đã cùn rồi sao?Chương 235: Mười năm qua, ta không hề đi uổng phíChương 236: Khi hắn còn chưa đề phòng taChương 237: Ta tên là Kim Thù Vi, bệ hạ còn nhớ không?Chương 238: Hắn thật sự rất hối hận!Chương 239: Quả thật là muốn chọc giận đến chết!Chương 240: Hắn đúng là hiểu cái quỷ gì chứ!Chương 241: Đừng cản chúng ta tích đức hành thiệnChương 242: Nàng nên cùng hắn hảo hảo đàm một phen?Chương 243: Là thanh đao sắc bén và gần gũi nhất của A Vi (Kết chính văn)Chương 244: Phiên ngoại 1: Chớ làm người lớn khiến người ta cụt hứng!Chương 245: Phiên Ngoại 2: Đây là vật nội tổ phụ làm cho taChương 246: Một đường tiến về sắc thu rực rỡ (Toàn văn hoàn)
Bình luận (0)
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!