Trước Khi Tuyết Rơi Hãy Chia Tay
Tác giả: Bắc Phong Tập TậpFull 0 views
Giới thiệu truyện
Thể loại: Đô thị hiện đại, Hào môn thế gia, Tình cũ không rủ cũng tới, Con cưng của trời, Chính kịchVăn Án【Truyện dài, bởi vì đây là tám năm tình yêu đầy thăng trầm của họ】Thời kỳ đầu: Công tử chán đời × Nữ sinh tỉnh táoTái ngộ: Đại lão quyền cao chức trọng trong giới Bắc Kinh × Nữ đạo diễn tài năngTái ngộ sau thời gian dài × Gương chưa vỡ nhưng vẫn phải lành × Giai đoạn sau chuyển hướng giới giải tríTỷ lệ thời gian quá khứ và hiện tại cân bằng, không phải kiểu “gương vỡ lại lành” chính thống.“Ngày trước em từng nói, chúng ta hãy chia tay trước khi tuyết rơi. Sau đó em dọn đến một thành phố không bao giờ có tuyết, định dựa vào ký ức để sống nốt phần đời còn lại.”Phân cảnh tái ngộ:Đêm mưa nơi ngoại ô, phía trước Lương Quyến là phim trường rực rỡ ánh đèn đang đợi cô quay lại chủ trì toàn cục;Phía sau là Lục Hạc Nam đứng trong vũng nước tăm tối, chỉ cầu cô một ánh nhìn đoái thương.Lương Quyến không hề do dự, nhấc chân định bước vào ánh sáng phía trước.Đi được vài bước, như nhớ ra điều gì, cô hơi nghiêng đầu, giọng nói nhạt nhẽo và xa cách: “Phải rồi, vừa rồi quên chúc mừng sếp Lục vì đón quý tử.”Người luôn từ tốn cao quý như Lục Hạc Nam đêm nay lại phát điên giữa cơn mưa.Anh nghiến răng, cố gắng giữ bình tĩnh: “Lương Quyến, em phải biết, anh không hứng thú cũng không có nghĩa vụ làm cha dượng cho con của người khác.”“Trừ khi, mẹ của đứa trẻ đó là em.”Thiên hạ đều nói, công tử và nữ sinh, nghe đã biết không có kết cục tốt.Lục Hạc Nam không tin vào số phận, anh nhất định muốn cùng Lương Quyến có một cái kết viên mãn.*Giới thiệu nữ chính:Thời đại học, Lương Quyến từng yêu một công tử nổi tiếng của Kinh Châu – một mối tình rực rỡ mà kết thúc chẳng đi tới đâu.Năm chia tay, cô chẳng được lợi lộc gì, suýt nữa còn mất cả mạng.Có lẽ vì thấy cô quá thảm, người đàn ông đó mới để lại cho cô một lời hứa vô thưởng vô phạt: “Sau này có chuyện gì không thể giải quyết, dù có rắc rối cỡ nào, dù nhà họ Lục có sụp đổ hay không, chỉ cần trên báo chưa đăng cáo phó của Lục Hạc Nam, em đều có thể tìm người của anh để giải quyết.”Năm thứ năm không qua lại với nhau, lần liên lạc lại là khi Lương Quyến ngượng ngùng đến tìm Lục Hạc Nam để anh thực hiện lời hứa: “Anh có thể giúp em liên hệ một bác sĩ khoa tim mạch ở Cảng Châu được không? Loại phù hợp để phẫu thuật tim cho trẻ sơ sinh ấy.”*Giới thiệu nam chính:Nửa đời đầu của Lục Hạc Nam luôn tin vào triết lý “sống được ngày nào hay ngày đó”.Mãi đến năm 24 tuổi, lần đầu đến Bắc Thành, anh mới đem cả nửa đời còn lại giao vào tay một cô gái phương Bắc không dịu dàng cũng chẳng ân cần. Lúc đó, anh mới dám mơ ước xa vời – rằng đời này có thể sống lâu trăm tuổi.Năm năm sau khi chia tay, mỗi đêm cô đơn không ngủ được, nhắm mắt lại là thấy đôi mắt đầy đau thương nhưng vẫn kiên cường không chịu rơi lệ của cô.Cô từng nói: “Lục Hạc Nam, em không muốn lừa mình dối người cùng dầm tuyết cùng bạc đầu, nếu mối tình này vốn không có kết cục tốt, vậy thì hãy chia tay trước khi tuyết rơi.”“Chúng ta đừng để lại hồi ức cho nhau, cũng đừng chừa đường lui cho chính mình.”*Từ đầu đến cuối, cả hai đều yêu một cách đàng hoàng, không có bất cứ mối quan hệ mờ ám nào.Nữ chính luôn tỉnh táo, độc lập – không yếu đuối, không ủy mị, không “làm màu”.Nhân vật chính: Lương Quyến × Lục Hạc NamMột câu tóm tắt: “Cùng dầm tuyết đến bạc đầu – là lời nói dối của em.”Thông điệp: Hãy là người tỉnh táo dù đang yêu.
Danh sách chương196 chương
Chương 1: Còn có cô Lương nào đáng để Lục Hạc Nam đích thân hỏi đến nữa?Chương 2: Hoặc là cùng lún xuống, hoặc là cùng tỉnh giấcChương 3: Bắt nữ sinh luyện tửu lượng là sở thích mới của ông dạo gần đây?Chương 4: Thì cảm xúc ấy, hẳn là liên quan đến d.ục v.ọngChương 5: Phương Bắc có giai nhânChương 6: Tâm tư con gái đúng là khó đoánChương 7: Người chưa từng hiểu tình yêu như Lương Quyến không thể đoán nổiChương 8: Rõ ràng là muốn giấu kỹ như báu vật riêng mìnhChương 9: Hôm nay còn phải đãi ai khác ăn nữa sao?Chương 10: Cô Lương, còn chưa dùng xong anh mà đã định bỏ lại rồi sao?Chương 11: Lúc nãy dò hỏi anh sao không nghĩ đến chuyện riêng tư vậy?Chương 12: Chỉ những người có cầu cạnh anh mới sợ anh. Em cần gì ở anh sao?Chương 13: Để cô ấy nếm chút khổ đãChương 14: Bàn tay kia vẫn không hề có ý định rút lạiChương 15: Nhưng - anh không từ chốiChương 16: Sao nào, sợ anh chết lắm à?Chương 17: Đừng cố nữa màChương 18: Đàn ông mà không rung động thì không phải đàn ôngChương 19: Trái tim còn chưa kịp nguôi ngoaiChương 20: Nghe nói ở Bắc Thành, em có một đoạn 'tình duyên sớm nở tối tàn'Chương 21: Giây phút này đây, anh nhớ côChương 22: Cháu trai ông ta và nữ sinh trường Hoa Thanh kia có gì đó mờ ámChương 23: Nếu nói tôi có giúp đỡ gì, thì cũng là giúp Lương Quyến thôiChương 24: Em có thể lên xe anh, nhưng bó hoa đó thì không đượcChương 25: Em thích anh ấyChương 26: Yêu nhau mà lại làm người dưng, thì quá tàn nhẫnChương 27: Cũng chỉ vì tôi muốn gặp lại cô ấyChương 28: Em ở bên cạnh, làm sao anh tập trung được?Chương 29: Vui là tốt rồiChương 30: Giờ mà tỏ tình chắc không gọi là đột ngột đâu nhỉ?Chương 31: Giây phút này anh mới thực sự hiểuChương 32: Ra là đồng hồ đôiChương 33: Chỉ mong cô Lương được trời quyến cố, mọi sự hanh thôngChương 34: Lục Hạc Nam, có phải anh đang theo đuổi em không?Chương 35: Cho nên, em có muốn làm bạn gái anh không?Chương 36: Với tư cách là một người bạn trai danh chính ngôn thuậnChương 37: Thứ bị bỏ đi, có lẽ... không chỉ là một cái ômChương 38: 'Cuối cùng' của tình yêu này... là gì?Chương 39: Không biết là ở cùng ai, chỉ biết là không phải ở cùng côChương 40: Chị dâuChương 41: Cô ấy là của tôiChương 42: Em hôn anh một cái, có được không?Chương 43: Hóa ra là em đang ghenChương 44: Kẻ dưới váy côChương 45: Phải không đó, bà chủ?Chương 46: Muốn có được côChương 47: Mở miệng ra, làm lại lần nữaChương 48: Không chết không thôi, cho đến mãi mãiChương 49: Một cặp đồng hồ, một cặp nhẫnChương 50: Một ngày lễ Tình nhân tốt đẹp như vậy, sao lại thành lễ chia ly?Chương 51: Đoạn đường cuối này... em đến đón anh, được không?Chương 52: Đáng giáChương 53: Em vẫn còn hứng thú với người đàn ông khác à?Chương 54: Một thỏa thuận về sự chia lyChương 55: Trách nhiệm của bạn gáiChương 56: Trách nhiệm của bạn gái: tinh thần và thể xácChương 57: Em yêu, em thả lỏng chút điChương 58: Lấy danh nghĩa của bạn gái chính thức để chắn mấy đoá đào hoaChương 59: Ánh mắt dịu dàng mà phóng túng, ngón tay ma sát đầy dụng tâmChương 60: Lục Hạc Nam, anh không được sao?Chương 61: Không còn chỉ là hơi thởChương 62: Quyến rũ người ta cũng thật sự cần chút bản lĩnhChương 63: Tình duyên sớm nở tối tànChương 64: Giữa thanh thiên bạch nhật mà trèo tường đỏ chót?Chương 65: Là anh Lục vì cô Lương mà chi trảChương 66: Vung tiền như rác, chỉ để đổi lấy một nụ cười của hồng nhanChương 67: Chúng tôi là những người yêu nhau nhưng không chịu nổi sự soi xétChương 68: Sự thiên vị của tình nhânChương 69: Một 'đại lão' âm thầm làm việc tốt?Chương 70: Anh ấy không nên rơi nước mắtChương 71: Mọi thứ trong thế giới của cô đều liên quan đến anhChương 72: Cá tháng Tư vui vẻChương 73: Vừa khít với tay anhChương 74: Anh tình nguyện chết chìm trong chốn hưởng lạc nàyChương 75: Thứ ý niệm xấu xa, thậm chí còn thấp hèn hơn cả dã thúChương 76: Đó là công bằng trong mắt em sao?Chương 77: Đừng bao giờ, bao giờ từ chối anhChương 78: Là một phần thanh xuân rực rỡ của họChương 79: Tuyết trắng phủ đầy tócChương 80: Khoảng thời gian hai người hiếm hoi mà anh không cho phép ai quấy rầyChương 81: Em yêu, hình như chúng ta còn chưa thử làm ở sofaChương 82: Cảm ơn em - vì vào lúc này, người đầu tiên nghĩ đến lại là anhChương 83: Dấu chấm hết cho một mối tình không được giới hào môn ủng hộChương 84: Là lan nhân trong hồi ức, không cần đến kết cụcChương 85: Không dứt khoát thì làm được gì?Chương 86: Nhưng cô thì nhất định phải vẹn toànChương 87: Cô muốn anh đối xử công bằng, nhưng lại muốn anh vì cô mà phá lệChương 88: Những vết đỏ nơi khóe mắtChương 89: Cảm giác dây dưa triền miên ấy thật sự đã lâu rồi không có lạiChương 90: Còn mấy cô gái kia là gì?Chương 91: Tuyết phủ trắng mái đầuChương 92: Xứng đôiChương 93: Mãi mãi là bao lâu?Chương 94: Đầu xuân năm thứ támChương 95: Sao lại để một người phụ nữ dắt mũi đến mức này?Chương 96: Cô ta tên là Lương Quyến, đúng không?Chương 97: Mà để vào lúc anh gục ngã, còn có chỗ để anh tựa vàoChương 98: Chủ nhân chiếc sơ mi trắngChương 99: Mẹ cậu rất quý Gia MẫnChương 100: Gần đây quả thực có người theo dõi Lương QuyếnChương 101: Tuyệt đối là cái gai trong thịt, hận không thể lập tức trừ khửChương 102: Giữa biển người cuộn trào bất tậnChương 103: Thì tôi nguyện cả đời này chẳng có duyên gì với Lục Hạc NamChương 104: Lục Hạc Nam không có ở đóChương 105: Anh ghét ánh mắt hắn ta nhìn em như vậyChương 106: Không có bình yên nào dành cho anhChương 107: Đây là lý do cậu phản bội tôi sao?Chương 108: Có hay không có danh phận thì đã sao?Chương 109: Nhất định sẽ khiến anh không phải lo lắng gì cảChương 110: Con riêng nhà họ Kiều cũng xứng với nhà họ Lục sao?Chương 111: Con chim hoàng yến được nuôi trong lồng của nhà giàuChương 112: Sẽ đưa em đi gặp cậu của mìnhChương 113: Giống như một cô dâu bị bỏ rơiChương 114: Người trong lòng anh đang đứng dưới bậc thang nhìn chúng ta rồiChương 115: Nhưng thấy thì sao? Không thấy thì sao?Chương 116: Đây là năm thứ ba họ yêu nhauChương 117: Anh nhất định phải tinChương 118: Kẻ luôn tỉnh táo cân đo đong đếm... thật đau khổChương 119: Lục Hạc Nam, em chỉ có thể đi cùng anh đến đây thôiChương 120: Cô vẫn yêu anh và chỉ yêu anhChương 121: Hai vợ chồng họ thật là kỳ quặcChương 122: Viên kim cương to và cứng đến mức suýt làm tay cô đau điếngChương 123: Một người yêu cũ 'chuẩn mực' nhấtChương 124: Đây là câu nói đầu tiên cô dành cho anh trong buổi tối nayChương 125: Ánh mắt nhìn đàn ông của em từ khi nào lại trở nên tệ đến thế?Chương 126: Đến đây là kết thúc, đừng quấy rầy cuộc sống của cô ấy nữaChương 127: Lục Hạc Nam, em khó chịu quáChương 128: Khuy áo đâu rồi?Chương 129: Khi nãy nằm trong lòng ai, cùng ai nói lời lưu luyến không nỡ rờiChương 130: Đứa bé này là con của anh và emChương 131: Em sợ anh à?Chương 132: Anh ấy vẫn yêu emChương 133: Người yêu mới hay tình cũ của anh?Chương 134: Tôi không muốn gây rắc rối cho cô ấyChương 135: Chỉ cần đứa trẻ mang họ LụcChương 136: Họ đã chuẩn bị sẵn sàng, đúng không?Chương 137: Một đoạn nhân duyên thoáng qua thời niên thiếuChương 138: Hiện tại vẫn chưa có người có thể ở bên nhauChương 139: Yêu anh ta, yêu tôiChương 140: Giống anh năm hai mươi tư tuổiChương 141: Là anh không đủ tốtChương 142: Người ta nói Phật độ người hữu duyênChương 143: Và em sẽ yêu không chỉ một ngườiChương 144: Anh biết tất cả, chỉ là không nói ra mà thôiChương 145: Vì diễn mà sinh tìnhChương 146: Chúc mừng bọn họ, hỷ sự lâm mônChương 147: Xin lỗi, anh đến trễ rồiChương 148: Đột nhiên rất muốn hôn côChương 149: Giữa anh và cô, từng có một đứa trẻChương 150: Mọi sự rồi sẽ quay về điểm xuất phátChương 151: Có đầu có đuôiChương 152: Kết cục là vợ con ly tánChương 153: Trừ cô ấy ra, tôi không có ai khácChương 154: Giữa chúng ta là quan hệ gì?Chương 155: Cô yêu đến điên cuồng dáng vẻ ung dung trước mọi hoàn cảnh của anhChương 156: Trông anh rất cần côChương 157: Mất đi rồi tìm lại - thứ cảm giác ấy thực sự có sức nặngChương 158: Là mời gọi, là xa cách đã lâuChương 159: Còn lại phía sau chỉ là nhịp thở dồn nén nặng nề của người đàn ôngChương 160: Tôi không muốn cô ấy phải chịu bất kỳ uất ức nàoChương 161: Trải nghiệm cảm giác có vợ hiền trong lòngChương 162: Đầu xuân năm ấyChương 163: Vậy em đang đợi ai hôn em?Chương 164: Có phải tôi... không còn cứu được nữa không?Chương 165: Như một sự hiến tế cho ngày gặp lạiChương 166: Cả đời này như bóng với hình, mãi mãi là ác mộng không thể xua tanChương 167: Cô lại có được tình yêu đáng tự hào nhất trần đờiChương 168: Yêu tới yêu lui, chẳng qua chỉ gói gọn trong ba chữ - không nỡ buôngChương 169: Những người đàn ông tưởng mình tỉnh táo lại không hiểu đạo lý đóChương 170: Kính chúc Lương Lục trăm năm hoà hợpChương 171: Tuyết phủ đầu, chính là đầu bạcChương 172: Mặc xác cái thứ gọi là lý trí gì đó điChương 173: Nhưng nếu danh xưng đó có thể bảo vệ em...Chương 174: Tôi sẽ ngồi ở vị trí bà Lục này cả đờiChương 175: Như thể băng qua muôn trùng gió tuyết, vội vã đến bên côChương 176: Tân hôn vui vẻChương 177: Hãy để em làm liều thuốc của anh suốt đờiChương 178: Em dạy anh... nên chiếm hữu em ở chỗ này như thế nàoChương 179: Bọn họ chẳng còn can đảm để kiên trì đến cùngChương 180: Có lẽ là phút giây dài nhất trong đời anhChương 181: Chẳng còn điều gì thật hơn lời hứa của anh với ba mẹ em cảChương 182: Yêu nhau trước khi tuyết rơi. Bên nhau sau khi tuyết phủ [Hoàn chính văn]Chương 183: Bất kể khi nào cũng không muốn để thế gian quên đi tên côChương 184: Cái ôm là liều thuốc an thần không có tác dụng phụChương 185: Người cũng phải hướng đến tương laiChương 186: Giá mà họ cũng có một đứa conChương 187: Những ngày sau khi kết hônChương 188: Một lần mà trúng?Chương 189: Em trai hay em gáiChương 190: Khi ấy tuyết tan, hoa nở, là đầu xuân, cỏ mọc oanh bayChương 191: Dùng năm năm xa cách, để đổi lấy trọn đời bên nhauChương 192: Xin em hãy dành ra một chút thời gian nhớ đến anhChương 193: Em yêu anh, đến chết không thay lòngChương 194: Đồ lừa đảoChương 195: Màu cà vạt của anh luôn khớp với màu váy của côChương 196: Khi câu chuyện bắt đầu [Hoàn toàn văn]
Bình luận (0)
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!