Trở Thành Vợ Trước Đoản Mệnh Của Nữ Chính Văn Khoa Cử
Tác giả: Loạn KhúcFull 0 views
Giới thiệu truyện
Yến An xuyên sách, xuyên thành... vợ trước của nữ chính văn khoa cử cổ đại.Nữ chính là người được trưởng bối trong nhà vợ trước vay tiền cưới về cho cô ấy trước khi lâm chung. Thế nhưng cô ấy lại xem thường, cảm thấy đối phương ngu dốt, thô kệch, không xứng với thân phận tú tài của mình, đối xử lạnh nhạt, làm như không thấy.Thế mà kẻ kia thì tay chân vụng về, không biết cày cấy, mọi việc trong nhà đều do nữ chính lo toan, ngay cả hạt cơm trong miệng cũng là nữ chính đi làm thuê kiếm được, vậy mà còn tự cho mình là thanh cao, chỉ muốn dựa vào khoa cử để xoay chuyển vận mệnh.Kết cục là vợ trước thi trượt, uống rượu giải sầu rồi không may ngã xuống hồ chết đuối, ngược lại nữ chính lại dựa vào sách vở cô để lại mà tự học thành tài, bước lên con đường khoa cử, trở thành nữ trạng nguyên đầu tiên của huyện Hà Vân.Yến An: Hay quá, đúng là người biết ăn bám cứng rắn, đại nữ chủ quá lợi hại...Nhìn căn nhà nghèo rớt mồng tơi, đếm số nợ đang chồng chất, còn có hai miệng ăn đang chờ nuôi, Yến An ôm ngực đầy đau đớn, không muốn chấp nhận khởi đầu thảm họa như thế.Thi đậu tú tài ư, dễ như trở bàn tay ấy mà, mở sách ra xem kỹ nội dung, Yến An lập tức đóng lại, chân thành đưa cho nữ chính.Ngươi tới đi, kẻ ngu như heo như ta chỉ cần trở thành hậu phương vững chắc của ngươi là được.Ngươi lo đọc sách đi thi, ta lo kiếm tiền nuôi nhà!Ôn Oanh – người chưa từng được cô tử tế đối đãi – nhìn sự thay đổi của cô: "......"Yến An biết cô vợ hời này là người bụng dạ sâu xa, trong nguyên tác, nguyên chủ chính là gông xiềng trói buộc nữ chính, mãi đến khi cô chết đi, nữ chính mới như cá gặp nước bay cao vạn trượng.Điều Yến An có thể làm là cố gắng cải thiện điều kiện gia đình, nhân tiện làm người tốt một lần giúp nàng đọc sách khoa cử, sau đó chờ thời cơ thích hợp – buông tay để nàng tự do bay xa.Yến An bỏ bút theo nghiệp buôn bán, trở thành tên thương nhân đầy mùi tiền khiến giới văn nhân khinh thường nhất, cũng trở thành vết nhơ lớn nhất trong lý lịch của tân khoa Trạng nguyên. Yến An biết, đã đến lúc hai người nên chia tay.Vào ngày bàn chuyện hòa ly, nhìn tờ giấy hòa ly đặt trước mặt, Ôn Oanh vốn luôn ôn hòa trầm tĩnh liền thay đổi sắc mặt, ánh mắt lộ ra sự vặn vẹo, cắn răng siết lấy tay Yến An hỏi: "Ngươi muốn hòa ly với ta, là vì vẫn không quên được người đó, muốn ta nhường chỗ cho nàng ta sao?"Ôn Oanh xé bỏ lớp vỏ bình thản, giam chặt Yến An trong vòng tay mình, lộ ra bản chất cố chấp và hay ghen tuông sâu trong xương tủy."Yến An, ta nói cho ngươi biết, đừng hòng mơ! Bên cạnh ngươi chỉ có thể là ta!"
Danh sách chương99 chương
Chương 1: Xuyên thành vợ trước đoản mệnhChương 2: Tiền đồ u ámChương 3: Là ngươi ghét taChương 4: Xuống ruộng làm việcChương 5: Tư tưởng không trong sángChương 6: Tám mươi! Tám mươi!Chương 7: Đừng gọi ta là thê chủChương 8: Ôn Oanh, thắng chắc!Chương 9: Không cần lấy lòng taChương 10: Tự tay nấu cơmChương 11: Ngươi chê ta sao?Chương 12: Ngươi quay mặt điChương 13: Gần gũi quá rồi...Chương 14: Vẫn còn đang tuổi lớn sao?Chương 15: Làm sao bảo vệ cái lưngChương 16: Vào núi chặt củiChương 17: Thành kẻ rình trộm rồi!Chương 18: Có cơ bụng số 11 không vậy?Chương 19: Ta đâu có không vuiChương 20: Đối xử tốt với bản thân một chútChương 21: Có bị bỏng khôngChương 22: Đúng là thú tính!Chương 23: "Tình địch" xuất hiệnChương 24: "Số tiền đầu tiên kiếm được"Chương 25: Ly gián tình cảm thê thêChương 26: Săn dê rừngChương 27: Lần đầu ăn mặnChương 28: Lại dám quát taChương 29: Ngủ quá gần rồiChương 30: Khởi đầu của "Đầu bếp thôn"Chương 31: Vùi đầu vào ngực mà ngủChương 32: Có chút mờ ámChương 33: Ngươi không thích taChương 34: Cho ta ăn no điChương 35: Như vậy... không đẹpChương 36: Mặc kệ tất cả, ôm ngủ thôiChương 37: "Tình địch" ghé thămChương 38: Mệt rồi sao?Chương 39: Không ai quen được việc không có ai ômChương 40: Bánh trôi đêm giao thừaChương 41: Tiểu Bảo ngoan, Tiểu Bảo giỏiChương 42: Ngươi còn lớn hơn cả huyện lệnh?Chương 43: Lột đồ kiểm traChương 44: Cô không thể rời xa Yến An được nữaChương 45: Ngươi lo cho ta?Chương 46: Thê tử của ta, Ôn OanhChương 47: Cuộc sống nhỏ nơi sạp hàngChương 48: Ngươi chính là người giỏi nhấtChương 49: Vậy là nàng xem như đã khai thôngChương 50: Nói chúng ta tình cảm tốtChương 51: Tìm chỗ dựaChương 52: Ta không thích nàng taChương 53: Ngôi nhà của cô và Ôn OanhChương 54: Ngươi cũng không chê bẩn àChương 55: Yêu chỉ là yêuChương 56: Ta không phải là "Yến An"Chương 57: Ngươi chính là Yến AnChương 58: Ngươi lại cứng đầu rồi đấyChương 59: Đan khăn quàng cổChương 60: Lần chia xa đầu tiênChương 61: Nàng là ánh trăng của taChương 62: Tránh xa kẻ cố chấpChương 63: "Yến An, ta muốn......"Chương 64: Hôn nhiều vài lần sẽ có kinh nghiệm thôiChương 65: Muốn hôn bao nhiêu tùy nàngChương 66: Không được mặc kệ ta đâu đấy~Chương 67: Ta muốn hôn nàngChương 68: Ta biết rõ giữa nữ tử với nhau không chỉ có hôn môiChương 69: Ta không phải ghét bỏ nàngChương 70: Kỹ thuật không tồiChương 71: Đã từng thích Yến An trước kia chưaChương 72: Nàng thật lạnh nhạtChương 73: Nói những lời sến súaChương 74: Tình yêu, thật ra rất ngọt ngàoChương 75: Hơ, đúng là duyên phận do trời địnhChương 76: "Nàng có thể vào"Chương 77: Nàng tới giúp ta gội đầu nhé?Chương 78: Giữa ban ngày bản mặt!Chương 79: Sợ nàng chưa thỏa mãnChương 80: Có lẽ là sắp đến kỳ nguyệt sựChương 81: Yến An, nàng chờ ta một chútChương 82: Ngươi đã liên lụy Ôn OanhChương 83: Bế ngang lênChương 84: Ta sợ nàng sẽ không cần ta nữaChương 85: Hòa ly thưChương 86: Đừng hòng rời xa taChương 87: Nàng cũng thật tệ hạiChương 88: Lấy thân nuôi hổChương 89: Nói chuyện ngọt ngào, hôn cũng ngọtChương 90: Không hiểu tiếng người nhà họChương 91: Nước ấm luộc ếch*Chương 92: Trái với thế đạo, tai họa kéo đến sau.Chương 93: Không dung nơi thế gianChương 94: "Nàng định hung dữ với ta sao?"Chương 95: Nàng có thể đừng như vậy được không~Chương 96: Có thể có chút chí khí không?Chương 97: Ôn Oanh chưa từng khiến cô thất vọngChương 98: Sẽ tổn thọChương 99: Bởi vì ta yêu nàng, không nỡ rời xa nàng (Hoàn chính văn)
Bình luận (0)
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!