Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu
Tác giả: Hồng CửuFull 0 views
Giới thiệu truyện
Sáu năm dốc cạn thanh xuân trong hôn nhân, thứ Hứa Mật Ngữ nhận lại là sự phản bội của chồng và ánh mắt khinh miệt của người đời.Bị gia đình xem như là một món đồ thừa thãi nhưng lại không ngừng hút máu cô đến cạn kiệt, cô từ một viên ngọc đã bị mài mòn đến mất đi ánh sáng.Định mệnh đưa cô đến trước mặt Kỷ Phong – một tổng tài thuộc “hệ cấm dục”, lạnh lùng và kiêu ngạo. Anh là khách, rồi là cấp trên, là người đàn ông đứng ở một thế giới hoàn toàn khác với cô.Ban đầu, trong mắt anh, cô không có gì đặc biệt, thậm chí ban đầu có phần chê bai ghét bỏ vì sự yếu đuối cam chịu của cô.Từ đống tro tàn của cuộc hôn nhân tan vỡ, nhờ những lần “dạy dỗ” của Kỷ Phong, Hứa Mật Ngữ đã lột xác đứng lên.Cô không còn là người vợ nhẫn nhịn cam chịu, mà là một đóa hồng kiên cường, dùng chính gai nhọn của mình để đáp trả lại những ai đã từng làm cô tổn thương.Và rồi, chính sự kiên cường thầm lặng, nét dịu dàng sau giông bão của cô đã từng chút một phá vỡ lớp vỏ băng giá của anh.Anh dần bị mê hoặc, từ thể xác đến tâm hồn, bởi chính người phụ nữ mà anh chưa từng để vào mắt.Đến khi anh nhận ra, ngọn lửa trong lòng đã không thể dập tắt.Hành trình của họ, từ hai đường thẳng song song đến lúc giao nhau, đã viết nên một câu chuyện ngọt ngào và sâu lắng, một câu chuyện về sự chữa lành, trưởng thành và dũng khí để yêu thêm lần nữa.Như lời Kỷ Phong đã tự sự:[Hành trình yêu em, chính là Mật Ngữ Kỷ của cuộc đời anh.]
Danh sách chương91 chương
Chương 1: Đêm qua chồng cô đã ở cùng người phụ nữ khácChương 2: “Bất kể lý do gì, cũng không thể trở thành cái cớ cho việc ngoại tình.”Chương 3: "Khách sạn Tư Uy, phòng 1314, đến ngay."Chương 4: Hứa Mật Ngữ nhìn thẳng vào Nhiếp Dư Thành. Cô tin rằng trong mắt mình lúc này chỉ có hận thù.Chương 5: “Quả nhiên, tôi đoán không sai, chính là cô gửi tin nhắn cho tôi.”Chương 6: “Chúng ta ly hôn đi.”Chương 7: Dưới bóng cây, Hứa Mật Ngữ quay người mỉm cười vẫy tay với Nhiếp Dư Thành: "Tạm biệt.”Chương 8: Cô phải ăn, phải sống, phải kiếm tiền để tự nuôi sống mình trước đãChương 9: Vị khách quý tầng cao nhất kia, mọi người tránh không kịpChương 10: Họ dường như đều nghe thấy từ trong nhà vệ sinh vang lên một tiếng thét của phụ nữ.Chương 11: “Còn không đi?”Chương 12: “Có chừng mực thôi.”Chương 13: Mấp máy môi, thu lại ánh mắtChương 14: “Không được nói! Tôi không muốn nhớ cái tên này."Chương 15: Phải đuổi việc cô ta!Chương 16: “Tôi đã nói sau này không được nói chuyện của người này cho tôi nghe nữa cơ mà?"Chương 17: “Tại sao lúc nào cũng gặp phải cô ta? Cậu giải thích cho tôi xem"Chương 18: “Có người đang nhắm vào chị.”Chương 19: Người mở cửa, vậy mà lại là Nhiếp Dư ThànhChương 20: Nắm tay buông thõng bên hông của cô càng siết chặt hơn.Chương 21: “Nói đi, cô muốn nhận được gì từ tôi?"Chương 22: Cổ tay cô bị anh ta nắm lấy, siết mạnhChương 23: “Con người ấy à, phải biết mình là ai.”Chương 24: “Cậu xem bọn họ kìa, bao nhiêu là ánh mắt qua lại. Thú vị thật.”Chương 25: “Không thể chỉ có một mình tôi khổ sở được."Chương 26: Trương Thái Lộ đang nhân cơ hội cố tình gài bẫy côChương 27: Tại sao tổ trưởng mới lại là tôi?Chương 28: Đây là bồi thường sao?Chương 29: Cô muốn từ biệt Hứa Mật Ngữ vô dụng trước đâyChương 30: Đợi cô đứng dậy từ cơn ngủ đông này, mọi thứ sẽ trở nên khác biệt.Chương 31: Khoảnh khắc Kỷ Phong và cô chạm mặt nhau, anh lại nhíu chặt đôi màyChương 32: Từ lúc nghe tin Hứa Mật Ngữ đã ly hôn đã không khỏi sững ngườiChương 33: "Trông tôi có giống ma quỷ hay thứ gì đó tương tự không?"Chương 34: Cậu có phải đang nghĩ, tôi đang giúp Hứa Mật Ngữ không?Chương 35: Dịu dàng nhưng lại đầy nội lựcChương 36: Anh nói cô đáng thương. Anh đang thương hại cô sao?Chương 37: Quyết tâm cắt đứtChương 38: Món thịt kho cô làmChương 39: "Cô thật đúng là người khiến người khác bất ngờ không ngừng."Chương 40: Hứa Mật Ngữ, cái miệng của cô đối diện với tôi là không biết mở ra à?”Chương 41: “Theo tôi thấy sự yếu đuối còn đáng sợ hơn cả cái xấu”Chương 42: Trong căn phòng sáng rực ánh vàng, không có bóng dáng của Hứa Mật Ngữ.Chương 43: "Hào nhoáng vô thực, không có món nào ngon cả."Chương 44: Cô bước ra khỏi phòng, thản nhiên, bình thản.Chương 45: “Lúc đó chúng ta chẳng phải đã hẹn ước với nhau rồi à, sau này phải đối xử tốt với tổ trưởng hơn một chút!�Chương 46: Anh thật sự rất lợi hại.Chương 47: "Cầm đi, đừng đưa cho tôi."Chương 48: Nhưng vừa mở mắt ra, anh lại nhìn thấy côChương 49: Cô chính là lấy cớ mang đồ ăn đến, rồi thực hiện những hành vi câu dẫn quyến rũ này nọ.Chương 50: "Gọi to thế làm gì?”Chương 51: Cô gái này, đúng là không phải dạng vừa!Chương 52: Không có gì phải lo lắng về cô nữaChương 53: “Cô đỏ mặt cái gì?”Chương 54: Vậy tóm lại, tất cả đều là do anh tự mình nghĩ nhiều hiểu lầm, phải không?Chương 55: “Tình yêu sét đánh? Quá ngây thơ rồi, đó là chuyện của trẻ con.”Chương 56: Ngoài giờ đi làm ra, cô vậy mà không có lấy một chút cuộc sống ngoài giờ hay hoạt động xã giao nào.Chương 57: “Đi, tớ dẫn cậu đi bung xõa ngay đây!”Chương 58: Có muốn cùng chúng tôi làm chuyện xấu không?”Chương 59: Thái độ của anh không rõ ràng, nên cô cũng không biểu lộ cảm xúc gìChương 60: Bây giờ cô trông như một con thiên nga.Chương 61: Anh nhìn cô, từ từ nheo mắt lạiChương 62: Cô làm gì còn có nhà nữa?Chương 63: “Quản lý Hứa của các cô bây giờ ở đâu?”Chương 64: “Hôm nay cô có việc gì không?”Chương 65: “Đến chúc mừng sinh nhật cô.”Chương 66: Kỷ Phong và cô nhìn nhauChương 67: Giữa hai người họ, anh trông như kẻ có chút không buông bỏ được.Chương 68: Giữa hai người họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Chương 69: Trong tai anh nghe được lại là giọng nói của côChương 70: Bên dưới lớp vỏ bọc đó, là nỗi lòng không thể để ai nhìn thấu của côChương 71: Trong lúc cấp bách, anh kéo mạnh cô vào lòng.Chương 72: Cứ ngỡ như là tình đầuChương 73: Kỷ Phong nắm tay cô, bóp nhẹChương 74: “Sao anh lại đến?”Chương 75: "Bình tĩnh lại, nói cho anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"Chương 76: Tình hình ở nhà…Chương 77: Đến lúc đó cô phải làm sao?Chương 78: Anh sẽ yêu em bao lâu?Chương 79: Anh nghe xong liền trầm tư.Chương 80: Anh thở dài một hơi, đưa tay về phía côChương 81: Là anh đã vô tình đặt cô vào tim mình có chút sâu rồiChương 82: “Để cho cô ấy thở một chút."Chương 83: “Vậy rốt cuộc cô ấy có gì mà phải tự ti?”Chương 84: Hứa Mật Ngữ thầm kêu "wow" một tiếng trong lòng.Chương 85: Kỷ Phong lặng lẽ nhếch khóe miệng.Chương 86: Anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đôi môi côChương 87: “Vậy tối mai em mời anh ăn cơm nhé, được không?"Chương 88: "Thái độ, thái độ với tôi!"Chương 89: “Đợi anh về, anh có lời muốn nói với em."Chương 90: “Không có em anh phải sống thế nào đây?”Chương 91: Hành trình yêu em, chính là "Mật Ngữ Kỷ" của cuộc đời của anh
Bình luận (0)
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!