Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại
Tác giả: Tam Lưỡng TiềnFull 0 views
Giới thiệu truyện
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, Tình cảm, Tùy thân không gian, Sinh con, Nhẹ nhàng, 1v1, Bình dân sinh hoạt, Tế thuỷ trường lưu, HEGiới thiệu: Năm mất mùa, Vân Tiểu Yêu bị cha ruột đổi cho Trần Vọng để lấy mười đấu gạo và mười gánh nước.Người tên Trần Vọng này y biết, sống dưới chân núi, cha mất sớm, trong nhà chỉ còn người mẹ chanh chua đanh đá. Trần mẫu tính tình cay nghiệt, đặc biệt là sau khi Trần Vọng ngã bị thương nặng hồi cuối năm, nhà chỉ có hai mẹ con nương tựa nhau, cũng chẳng khá gì hơn nhà họ Vân.Cũng chỉ là từ một hố lửa nhảy sang hố lửa khác, Vân Tiểu Yêu chấp nhận số phận.Nào ngờ sau khi tiếp xúc mới phát hiện lời đồn quá sai lệch—Trần mẫu ngoài lạnh trong nóng, là người lương thiện. Còn Trần Vọng... không những không bị liệt, mà còn có dáng vẻ anh tuấn, không chỉ cứu y khỏi nước lửa, mà còn giúp y trừng trị phụ huynh độc ác.Ngoài việc hay bắt nạt y thì đúng là người tốt nhất trên đời.***Trần Vọng từng vật lộn hai mươi năm trong mạt thế, không ngờ vừa đồng quy vu tận với dị thú, chớp mắt đã tái sinh sang thế giới khác.Hắn vội kiểm tra dị năng của mình, may mà cả không gian cũng theo sang.May quá may quá, người ta đói meo, hắn vẫn có thể dẫn mẹ đi ăn ngon.Cuộc sống như thế kéo dài được hơn nửa năm, cho đến khi mẹ hắn mềm lòng muốn đón tiểu ca nhi đáng thương nhà họ Vân về làm vợ cho hắn.Gọi là vợ hay không cũng chả sao, chia phần ăn mới quan trọng.Tiểu kịch trường:Sau khi hai người tỏ lòng, Trần Vọng che mắt Vân Tiểu Yêu: "Ta cho em xem một bảo bối lớn.""Bảo... bảo bối lớn?" Vân Tiểu Yêu giãy giụa kịch liệt, "Không được, ta với huynh còn chưa bái đường, làm vậy là thất lễ."Trần Vọng vốn định cho y xem tài sản của mình, nghe vậy sững người rồi buông tay, khoanh tay trước ngực chất vấn: "Vân Tiểu Yêu, nhìn em mặt mũi thật thà, ai ngờ trong bụng lại nghĩ nhiều như vậy, hiểu biết cũng chẳng ít nhỉ.""......"Cảnh báo từ tác giả:① Có sinh con, sẽ có tình tiết nuôi con và cặp đôi phụ.② Motip cũ, người tốt có báo đáp, kẻ xấu bị trừng trị.③ Không khoa cử, công nửa chữ bẻ đôi cũng không biết, không làm giàu, thụ không có bàn tay vàng.④ Tóm lại là truyện đời thường, nhẹ nhàng chậm rãi, chủ yếu bình dị vô vị.⑤ Công có thể không phải người tốt hoàn toàn.⑥ Nhưng thụ tuyệt đối là một tiểu khả ái.⑦ Đọc thử chính văn đi, văn án là bạn thân viết, không bằng chính văn của tui đâu.
Danh sách chương77 chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76: Hoàn chính vănChương 77: Phiên ngoại: Tống Lãng và Tống Duẫn
Bình luận (0)
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!