Thần Thám Bị Vạn Người Ghét Dùng Tiền Tỷ Mua Lòng Người
Tác giả: Vượng Vương Khảo BìnhFull 0 views
Giới thiệu truyện
THẦN THÁM BỊ NGƯỜI GHÉT, TIỀN TỶ KÉO NGƯỜI VỀTên QT: Vạn người ngại thần thám bằng trăm triệu người thời nayHán Việt: Vạn nhân hiềm thần tham bằng ức cận nhânTác giả: Vượng Vương Khảo BìnhTình trạng: 208 chươngThể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình Cảm, Trinh Thám, Quan Trường, Song Khiết, Xuyên Thư, Phá Án, Hào Môn Thế Gia, Cường Cường, Chủ Thụ, Sảng Văn, Chế phục tình duyên, Pháo hôi, 1v1, Thật giả thiếu gia, Chức Nghiệp tinh anh, Niên đại văn.Giới thiệu:Cậu sinh viên trường cảnh sát Giản Nhược Trầm xuyên sách, xuyên vào một quyển tiểu thuyết bối cảnh Hồng Kông những năm 90, trở thành vị thiếu gia thật bị vạn người ghét, một nhân vật pháo hôi làm nền cho vị thiếu gia giả vạn người mê.Trong cốt truyện gốc, vị thiếu gia bị vạn người ghét vì muốn có được tình thân và tình yêu đã từ bỏ quyền thừa kế khối tài sản chục tỷ. Cuối cùng lại bị bố ruột hắt hủi, bị người yêu ruồng bỏ, bị đẩy lên giường của đối thủ cạnh tranh, để rồi bị móc thận rạch tim, đổi lấy sức khỏe cho vị thiếu gia vạn người mê.Giản Nhược Trầm xem điện thoại trên tàu điện ngầm.jpgCái quái gì thế này? Luật hình sự đâu rồi?Ngày xuyên sách, nguyên chủ đang từ chối tài sản thừa kế vì tình yêu.Quản gia người Anh hỏi: "Tiểu thiếu gia, cậu chắc chắn muốn chọn tình yêu, từ bỏ 10 tỷ sao?"Giản Nhược Trầm: Yêu đương chó má gì, tôi thừa kế 10 tỷ.Sau khi thừa kế 10 tỷ, Giản Nhược Trầm quay lại nghề cũ, trở thành cố vấn tâm lý tội phạm của cục cảnh sát, chuẩn bị đưa tên đàn ông đã phạm tội ba lần trong một chương của nguyên tác ra pháp luật.Sau này...Tên giết người hàng loạt sa lưới: Hôm đó tôi chỉ lướt qua cảnh sát Giản, kết quả cậu ta liền quật tôi xuống đất, giải về đồn.Băng nhóm sản xuất ma túy sa lưới: Tôi chỉ đang cắt tóc thôi, cảnh sát Giản vừa hay ngồi cạnh, cậu ta bảo sẽ giới thiệu cho tôi một thợ cắt tóc tốt hơn, rồi đưa tôi vào tù... bây giờ... đầu trọc lốc.Tên tội phạm bị truy nã vì cướp bóc sa lưới: Hu hu, lúc tôi đi cướp thì gặp cảnh sát Giản, vốn chỉ muốn cướp 1 triệu, lần đó cậu ta cho tôi hẳn 50 triệu rồi bảo tôi cút, lúc đó tôi không hiểu, sau này mới biết 1 triệu chỉ bị phạt 10 năm... cậu ta, cậu ta muốn tôi tù chung thân mà!***Sau khi Giản Nhược Trầm rời khỏi nhà họ Giang, những người trong nguyên tác từng làm tổn thương cậu đều hối hận.Trước truyền thông.Bố nói: Nó luôn là niềm tự hào của tôi. Tôi đồng ý cho nó thừa kế toàn bộ tài sản!Giản Nhược Trầm: Mấy đồng tiền lẻ đó, xin từ chối.Vị thiếu gia giả vạn người mê nói: Anh trai, em biết anh là người tốt, anh cứu em với.Giản Nhược Trầm: Nhưng cậu không phải người tốt, phải ngồi tù.Vị hôn phu cũ chật vật quỳ trước mặt cậu cầu xin tha thứ: Em tha thứ cho anh một lần được không? Thật ra người anh yêu là em!Giản Nhược Trầm: Hối hận rồi à? Vậy thì nghe cho kỹ đây –"Nhà họ Giang trốn thuế, gây nguy hiểm đến an toàn công cộng, tổ chức tội phạm cướp giật, án tử hình.""Thiếu gia nhà họ Giang, cậu... tội trộm cắp, hơn 10 năm tù.""Vị hôn phu cũ, anh còn ghê gớm hơn. Dưới tên anh điều tra thấy có một tổ chức buôn bán nội tạng, một cơ sở dược phẩm sinh học trái phép, 8 KTV thu nhập bất hợp pháp, 12 trung tâm mát-xa khiêu dâm, ngoài ra còn trốn thuế, buôn lậu cổ vật v.v..."Giản Nhược Trầm cười nói: "Thưởng cho một viên đậu phộng sắt."Sau nàyQuan Ứng Quân, vị thanh tra cao cấp của tổ trọng án khu Tây Cửu Long khiến tội phạm nghe tiếng đã sợ mất mật, khẽ hôn lên đầu ngón tay Giản Nhược Trầm, "Chúng tôi đang thiếu một chuyên gia tinh thông tâm lý tội phạm, em đừng đến chỗ Sở trưởng Lặc nữa có được không?"Siêu giỏi diễn xuất, giàu có, cáo già thông minh thụ x Ngoài lạnh trong nóng, luôn theo đuổi sự thật công.Hướng dẫn đọc truyện:· Tác phẩm do đập đầu vào bàn phím mà ra, lấy sướng làm chủ, có mô tả vụ án nhưng không phải tiểu thuyết suy luận truyền thống.· Bối cảnh hư cấu, cường cường, tác giả là một kẻ cuồng sửa văn, cứ có thời gian là lại sửa.· Ảnh bìa là ảnh mẫu, không có bản quyền độc quyền.· Sau khi đọc xong văn án có thể gửi não ở chương một, đọc thoải mái rồi lấy lại sau, chúc các bạn đọc vui vẻ~Tóm tắt: Luật hình sự vả mặt, sảng khoái cực hạn.Giàn ý: Lấy pháp luật làm vũ khí, bảo vệ quyền lợi của pháo hôi.
Danh sách chương208 chương
Chương 1-2: Nhắm mắt một cái, Thừa kế chục tỷChương 2: Thế giới này có khá nhiều kẻ ngốcChương 3: Đi đường đừng có đút tay vào túiChương 4: Diễn xuất thu phóng tự nhiênChương 5: Thu hoạch bất ngờChương 6: Không chịu được khổ của tình yêuChương 7: Thầy Lý không dễ bị lung layChương 8: Kẻ xấu bẩm sinhChương 9: Tiễn Giang Vĩnh NgônChương 10: Sự Ăn Ý Ban ĐầuChương 11: Vào sở Cảnh sátChương 12: Quan Ứng Quân hơi khựng lạiChương 13: Biết một chút ma thuậtChương 14: Cậu muốn gì?Chương 15: Nắm bắtChương 16: Trước khi làm việc phải xin lỗiChương 17: Anh Dùng Khuôn Mặt Này Để Thử Thách Cán Bộ?Chương 18: Ai Mới Là Kẻ Ngốc?Chương 19: Chẳng lẽ phải bế cậu ấy lên sao?Chương 20: Quan Ứng Quân lại dám cho người vào phòng làm việc?Chương 21: Giang Minh Sơn xong đờiChương 22: Gã cha tồi hối hận, khóc lóc thảm thiếtChương 23: Tim của Quan Ứng Quân chưa bao giờ đập nhanh đến thếChương 24: Diêm Vương cười, sinh tử khó lườngChương 25: Quan Sir muốn nắm chặt cậu trong lòng bàn tayChương 26: Tôi ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu.Chương 27: Hấp dẫn không phải tội phạm thì là cảnh sátChương 28: Thật k1ch thíchChương 29: Rải tiềnChương 30: Siêu cấp biến biến biếnChương 31: Vượt giới hạnChương 32: Quan Ứng Quân, chẳng lẽ anh muốn làm 'daddy'Chương 33: Tôi chịu trách nhiệm về sự an toàn của cậuChương 34: Tiền, thật nhiều tiềnChương 35: Dường như ghế phụ của hắn, vốn nên dành cho Giản Nhược TrầmChương 36: Bắt được kẻ trộmChương 37: Trên người Giản Nhược Trầm có chút tà mônChương 38: Lòng đàn ông như mò kim đáy bểChương 39: Cậu nói cho tôi biết đi... coi như tôi cầu xin cậu.Chương 40: Công tư phân minh thôiChương 41: Nắm tayChương 42: Thiên tài tâm lý học tội phạmChương 43: Tôi sai rồiChương 44: Cậu muốn làm gì tôi cũng đượcChương 45: Phải tranh thủ thời gian với Lục TiệmChương 46: Quan Ứng Quân phiên bản tàu lượn siêu tốcChương 47: Thu hoạch ngoài ý muốnChương 48: Cửa hẹpChương 49: Bụng dạ Giản Nhược Trầm đầy ắp mưu môChương 50: Anh thích tôi, phải không?Chương 51: Quan Ứng Quân thích cậuChương 52: Muốn một khẩu súng không?Chương 53: Em chính là cái kiểu ra đường là có thể gặp tội phạmChương 54: Giản cố vấn, lợi hại!Chương 55: Siêu Cấp Nhân ĐôiChương 56: Tôi Thay Mặt Người Nộp Thuế Cực Lực Lên ÁnChương 57: Thời Thế Thay ĐổiChương 58: Đại thắngChương 59: Chết tiệt, sao máy nhắn tin không thể tắt tiếng đượcChương 60: Tôi có thể ôm em một cái không?Chương 61: Hít hà quần áoChương 62: Đại tiên, đại tiên, khi nào thì Lục Tiệm ngồi tù?Chương 63: Đây gọi là rung động, hiểu chưa?Chương 64: Cả mười điều đều có công của Giản Nhược TrầmChương 65: Chuẩn bị phá nổChương 66: Thần Tài khai trươngChương 67: Một cái tát chát chúaChương 68: Chứng cứ phạm tộiChương 69: Đường cùngChương 70: Lục lão giaChương 71: Ăn cơmChương 72: Lục Tiệm muốn gặp Giản Nhược TrầmChương 73: Muốn thắng thì đừng sợ thuaChương 74: HônChương 75: Buộc tócChương 76: Dựa vàoChương 77: Sao anh lạnh lùng vậyChương 78: Yêu đương sẽ lãng phí thời gian phá ánChương 79: Em muốn ăn tàu hũ trân châuChương 80: Ba câu nói, chọc ông cụ Lục tức đến ngấtChương 81: Chứng cứ phạm tộiChương 82: Chó cắn chó, gâu gâu gâuChương 83: Quan sir muốn truyền tuyệt kỹ cho em sao?Chương 84: Không đi là đượcChương 85: Ha ha, bị Sở Cảnh sát Tổng khu Tây Cửu Long chê cười rồi~Chương 86: Phán quyết tử hìnhChương 87: Quan Ứng Quân lái xe rất ngông cuồngChương 88: Có lẽ lần đầu gặp mặt, Giản Nhược Trầm đã va thẳng vào tim hắn.Chương 89: Đều sưng lên rồiChương 90: Anh là đàn ôngChương 91: Cứ tiếp tục điChương 92: Toàn đội diễn vai quần chúngChương 93: Giang Hàm Dục cảm thấy mình đã thua hoàn toànChương 94: Anh Là Lần Đầu Yêu Đương Thật Sao?Chương 95: Ứng Biến Nhanh TríChương 96: Không nên ở ngoài xe, mà nên ở trong xeChương 97: Anh làm cho cái này thành màu vàng cho emChương 98: Em không có ý đóChương 99: Cảm ơn em đã đến bên cạnh anhChương 100: Dựa vào tiền tỷ để cứu ngườiChương 101: Nếu không có Giản Nhược TrầmChương 102: Triệu tập Lục Vinh!Chương 103: Miếng đất ở Cửu Long Thành Trại, cháu muốn nóChương 104: Quả là một phiên đấu giá sảng khoáiChương 105: Bình gasChương 106: Cũng chỉ là k1ch thích một chút mà thôiChương 107: Kẻ xướng người họaChương 108: Thế giới là một cuốn tiểu thuyết bày bán bên lề đườngChương 109: Cắt tócChương 110: Đây là ai?Chương 111: Ngài từng giết người chưa?Chương 112: Chắc chắc sẽ cực kỳ gay cấn!Chương 113: Thả mồi dài, câu cá lớnChương 114: Điện thoại di độngChương 115: Oliver Keith mất ngủChương 116: Quyên góp cũng cần hẹn trước?Chương 117: Tuổi trẻ thật tốt, nằm xuống là ngủ ngayChương 118: Nghiệp vụ câu cáChương 119: Rất túng thiếu, không có tiền lẻChương 120: Vụ án xác chết ở Công viên Câu cá dã ngoại Vịnh Nước CạnChương 121: Hai trong mộtChương 122: Em đói rồiChương 123: Đàn ông có tiền thì sẽ hưChương 124: Gặp ở đồn cảnh sát, giáo sưChương 125: Sao không mang dép?Chương 126: Táo bạo đến vậy sao?Chương 127: Một cái tát đánh tỉnhChương 128: Cứ nghe một chút vậyChương 129: Tư bản vẽ bánhChương 130: Sập bẫy rồiChương 131: Keith giữ im lặng về chuyện nàyChương 132: Cảm ơn cậu đã vì Đảng và Nhân dânChương 133: Tiền của cậu, một xu cũng chưa tiêu!Chương 134: Trên người như có sâu bòChương 135: Bây giờ bọn họ đều rất hận cậuChương 136: Sao Quan sir lại không nghèo nữa?Chương 137: Gặp phải 'cha sống' rồiChương 138: Nghĩ thôi đã thấy sướngChương 139: Cậu chủ Giản thật tốt bụngChương 140: Tháng 10 quả là một tháng tốtChương 141: Mọi người đều là thương nhân giàu cóChương 142: Có cơm là cậu ăn thậtChương 143: Khóe miệng chảy xuống dòng lệ nhớ quê hươngChương 144: GhenChương 145: Đồng hồ báo thứcChương 146: Dám động thử xem?Chương 147: Cứ thử là đi đờiChương 148: Vào sinh ra tử, thân như huynh đệ!Chương 149: Đây là người yêu của cháuChương 150: Lái xe và lái xeChương 151: Lộ tẩyChương 152: Giày rơmChương 153: Tầng thượngChương 154: Rút ổ cứngChương 155: Vì YêuChương 156: Tiểu Thần TàiChương 157: Tuyên dươngChương 158: Ăn Ăn ĂnChương 159: Tôi biết anh đang rất gấpChương 160: Sơ hởChương 161: Lý thuyết trò chơiChương 162: Yes sirChương 163: Phá cửaChương 164: Lưỡi vàngChương 165: Cháu cũng muốn làm cảnh sátChương 166: Lấy công chuộc tộiChương 167: Anh nói chuyện với tôi như vậyChương 168: Mưu mẹo nho nhỏ tốt hay xấuChương 169: Hắn khai rồiChương 170: Tôi nghĩ tôi đã đủ mềm lòng rồiChương 171: Giao cho tòa ánChương 172: Ở cùng anhChương 173: Buổi Họp BáoChương 174: Cắt TócChương 175: Nghi VấnChương 176: Cũng không cần tự mình ra tayChương 177: TiệcChương 178: Tiêu tiềnChương 179: Tội phạm bị truy nã xuất hiện, mau đến đây!Chương 180: Bọt nướcChương 181: Di sản phình toChương 182: Nhớ emChương 183: Quá mức xuất sắcChương 184: Lễ tốt nghiệpChương 185: Anh cũng nghĩ vậyChương 186: Sao mà không phục cho được?Chương 187: Giản sir khiến tội phạm nghe danh đã sợ mất mậtChương 188: Truy đuổi (1)Chương 189: Truy đuổi (2)Chương 190: Có thể cho mỗi phạm nhân một cơ hộiChương 191: Phát triển khoa học công nghệ nhờ ước nguyệnChương 192: Vì phòng chống m@ túy, cậu đã trả giá quá nhiềuChương 193: Hắn đã có gia đình rồiChương 194: Mua khí thếChương 195: Chứng kiến lịch sửChương 196: Trao Huân chươngChương 197: Bọn họ yêu nhau, không cần để ý ánh mắt người đời.Chương 198: [Phiên ngoại] Lời bàn của hậu thếChương 199: Ngoại truyện - Gặp lại (1)Chương 200: Ngoại truyện - Gặp lại (2)Chương 201: Ngoại truyện - Gặp lại (3)Chương 202: Ngoại truyện - Gặp lại (4)Chương 203: Ngoại truyện - Gặp lại (5)Chương 204: Ngoại truyện - Gặp lại (6)Chương 205: Ngoại truyện /Nếu như/ - Trúc mã (1)Chương 206: Ngoại truyện /Nếu như/ - Trúc mã (2)Chương 207: Ngoại truyện /Nếu như/ - Trúc mã (3)Chương 208: Ngoại truyện /Nếu như/ - Trúc mã (4) (Hoàn toàn văn)
Bình luận (0)
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!