Ngược Dòng Cùng Sương Mờ - Trừng Tịch
Tác giả: Trừng TịchFull 0 views
Giới thiệu truyện
Giới thiệuNhân vật chính: Bùi Quan x Thẩm Hành Trạc Sinh viên (19) x CEO – Thương nhân (30)Tags: Đô thị, hào môn thế gia, khoảng cách tuổi tác, nữ chủ động tiếp cận – sau nam truy, HE. Văn án“Cậu đã yêu một người bao giờ chưa?” “Đã từng.”“Là ai?” “Là chú út của bạn thân tôi.”“Anh ấy có yêu cậu không?”Bùi Quan hơi ngẩn ra, rồi nở một nụ cười nhẹ: “Tôi không biết.”“Lúc tôi tiếp cận anh ấy… mục đích rất rõ ràng. Anh ấy có lẽ cũng hiểu tôi muốn gì từ anh ấy, vì vậy chúng tôi đều ngầm hiểu và không nhắc đến chuyện tình cảm.”“Người có thể khiến cậu yêu, chắc hẳn rất thu hút.”“Không chỉ thế đâu.” Bùi Quan nói: “Chỉ cần anh ấy muốn, bất cứ người phụ nữ nào cũng sẽ phải lòng anh ấy.”Trớ trêu thay, anh lại không muốn tình yêu của cô.Lúc đầu, Thẩm Hành Trạc không quan tâm đến những cử chỉ khiêu khích mập mờ của cô. Bùi Quan diễn xuất vụng về đến mức anh nhìn thấu nhưng không vạch trần. Ban đầu chỉ thấy thú vị, không ngờ lại dần dần để tâm.Cho đến bữa tiệc đó. Bạn bè anh lén lút liếc mắt về phía cô, cười đùa với anh: “Cậu cũng lớn tuổi rồi đấy, tới lúc suy chuyện kết hôn rồi chứ.”Trong làn khói thuốc mờ ảo, Thẩm Hành Trạc giữ vẻ mặt khó đoán, không thể biết anh đang vui hay giận, lạnh nhạt nói: “Tôi là trưởng bối của cô ấy, chỉ có vậy thôi.” Bùi Quan ghi nhớ câu nói này, hoàn toàn tỉnh ngộ.Việc có động lòng hay không, sớm đã không còn quan trọng. Trong trò chơi mập mờ này, cuối cùng cô vẫn không thể ung dung tự tại như anh. Anh có thể cho cô thứ cô muốn, nhưng sẽ không bao giờ cho cô điều cô khao khát nhất.Một thời gian dài sau, khi nói về chuyện tình cảm. Bùi Quan cười nói với bạn bè: “Tôi không thấy tiếc nuối gì cả, dù sao cũng đã buông bỏ rồi.”Vừa lúc đó, Thẩm Hành Trạc bước vào, bình thản liếc nhìn cô, không gợn sóng không cảm xúc.Đêm lạnh lẽo, căn phòng mờ tối không ánh đèn. Anh bế cô đặt lên bàn làm việc, dùng tay nhẹ nhàng lau đi lớp son lem nơi khóe môi cô, từng chút, từng chút một. Anh khẽ hỏi, giọng trầm thấp: “Lần này, em muốn gì?”Bùi Quan giả vờ bình tĩnh, dùng cách xưng hô để nhắc nhở anh đừng vượt giới hạn: “Chú út, tôi không mong cầu gì cả.”Thẩm Hành Trạc khựng lại, ánh mắt hiếm khi nghiêm túc đến thế. Đầu ngón tay anh lướt dọc theo cần cổ cô, chậm rãi trượt xuống, cuối cùng dừng ở nơi trái tim đang đập.“Quan Quan, em còn tàn nhẫn hơn cả tôi.”____“Đắm giữa ngược dòng, chìm trong làn sương mờ.”“Anh là quá khứ của cô, cũng là tương lai của cô.”
Danh sách chương97 chương
Chương 1: Quyển 1: Tracing and FogChương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81: Quyển 2: The only right answerChương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89: Quyển 3: Every sunsetChương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95: Quyển 4: Devout believersChương 96Chương 97: Hoàn toàn văn.
Bình luận (0)
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!