NovelPro
Trang chủ/Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý
Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý

Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý

Tác giả: Hàm Ngư Định LýFull 0 views

Giới thiệu truyện

Năm đầu tiên sau khi được bổ nhiệm làm cố vấn tiến sĩ, Đới Lam mắc bệnh trầm cảm. Hắn có ý định từ bỏ cuộc sống nhưng lại gặp được bác sĩ khoa Tâm thần – Tống Ý.Bác sĩ Tống rất đẹp trai, Đới Lam không ngại đi tái khám chỉ để ngắm anh.Bị căn bệnh trầm cảm giày vò nhưng tình yêu lại chớm nở, dùng tình yêu để chữa bệnh nghe thật hoang đường, tựa như một loại hiệu ứng giả dược.Bệnh của công sẽ được chữa khỏi nhưng cần có quá trình, chúng ta hãy cho hắn chút thời gian. Những tình tiết phát bệnh, khám bệnh và chữa bệnh của công sẽ được miêu tả tỉ mỉ. Thời điểm hắn phát bệnh sẽ có chút hung hăng, cũng có chút thê thảm, đừng sợ, hắn sẽ không làm hại người khác.Tính cách công có sự tương phản rất lớn, lúc bình thường là một phần tử trí thức phúc hắc độc miệng với chỉ số IQ và EQ cao ngất, lúc phát bệnh lại biến thành một kẻ điên đáng thương, tính tình nóng nảy và tôn thờ chủ nghĩa hư vô.Lời tỏ tình “hung tợn” trong lúc phát bệnh—“Trước khi chết đi, tôi có thể hôn em một chút không?”Tỉnh táo trở lại, hắn tự mắng chính mình—“Tôi đúng là một tên thần kinh!”Không chút kĩ năng yêu đương, tất cả chỉ dựa vào “bán thảm”—Thời điểm quấn quýt triền miên trên mặt đất lạnh lẽo, công cố tỏ ra hung hăng gằn một câu: “Tống Ý, tốt nhất em nên thật lòng yêu tên điên này.”Suy sụp phúc hắc – bệnh nhân mắc bệnh trầm cảm kiêm giáo sư đại học – công (Đới Lam) x Mặt lạnh tâm nóng – bác sĩ chủ trị khoa Tâm thần – thụ (Tống Ý)—Giải thích một số thuật ngữ1. Hiệu ứng giả dược (hiệu ứng Placebo): là một phương pháp điều trị y tế không sử dụng các hoạt chất của thuốc để chữa bệnh mà dựa vào niềm tin của người bệnh; bác sĩ sẽ chỉ định những loại thuốc không có dược chất, không có giá trị chữa bệnh nhưng lại khiến người bệnh cảm thấy sức khỏe của họ được cải thiện nhiều hơn sau khi sử dụng.Ví dụ: tiêm cho bệnh nhân một ống nước cất (vô hại, vô dụng) nhưng nói với họ rằng “Thuốc thần đấy, tiêm xong là khỏe”, thế là bệnh nhân tin rằng mình sẽ khỏi bệnh.Tất nhiên, phương pháp này chỉ phù hợp với một số loại bệnh nhất định, không có tác dụng điều trị dứt điểm bệnh tật cho bệnh nhân mà chỉ có thể làm cải thiện các triệu chứng hoặc tình trạng sức khỏe ở mức độ cụ thể.Đặc biệt, Placebo có hiệu quả tốt hơn khi điều trị các bệnh về thần kinh hay một số triệu chứng cơ năng về tim mạch. Mình chưa đọc truyện nhưng có lẽ phương pháp này có liên quan đến quá trình chữa bệnh của công.2. Cố vấn tiến sĩ (Doctoral Advisor): Là người hướng dẫn luận án tiến sĩ, họ là thành viên của các trường đại học có vai trò dẫn dắt các ứng viên có nguyện vọng lấy bằng tiến sĩ, giúp sinh viên lựa chọn các môn học cũng như định hướng sự lựa chọn của sinh viên về chuyên ngành phụ mà họ sẽ theo học, hướng dẫn sinh viên viết và bảo vệ luận án.3. Chủ nghĩa hư vô (Nihilism): Đây là một học thuyết triết học, nó phủ định các khía cạnh nổi bật trong cuộc sống như kiến thức, sự tồn tại và ý nghĩa cuộc sống. Người theo chủ nghĩa hư vô tin rằng cuộc sống không có ý nghĩa và giá trị nội tại, từ đó sự tồn tại của con người thật nhỏ bé và không có mục đích.

Danh sách chương70 chương

Chương 1: Bệnh trầm cảmChương 2: Đèn đỏChương 3: Sự điên cuồngChương 4: Chúng ta gặp nhau giữa cánh đồng hoang vuChương 5: Bệnh nhân chảnhChương 6: Tiết lập đôngChương 7: Tái khámChương 8: Thí nghiệm Double – Blind*Chương 9: Bướm đêm lao vào lửaChương 10: Mục đích sốngChương 11: Vẫn chưa có bạn traiChương 12: Nhà thơ lãng xẹtChương 13: OrpheusChương 14: Ốc đảoChương 15: Ánh trăng trên bầu trờiChương 16: Quả phật thủChương 17: Dỗ trẻ conChương 18: Vỡ mộngChương 19: Mâu thuẫn dày đặcChương 20: Hoang đườngChương 21: Quả táo thối rữaChương 22: LorazepamChương 23: Giăng tơ bắt lấy hoàng hônChương 24: Quan tài và hoa hồngChương 25: Em có ở đây không?Chương 26: Sư tử yêu cừu nonChương 27: Làm nũngChương 28: Một nhà thơ theo chủ nghĩa khoa họcChương 29: Một cái c.hết lãng mạnChương 30: Trần trụiChương 31: Người đẹp nhấtChương 32: Ôm cây đợi thỏChương 33: Muốn nắm tay phải khôngChương 34: Hoàng hôn mênh mông vàng óngChương 35: Pháo hoaChương 36: Ánh trăng trong lòngChương 37: Là ánh trăng cũng là mặt trờiChương 38: Bí mậtChương 39: Chứng rối loạn ngôn ngữChương 40: Dòng sông rực đỏChương 41: Không gian dị biệtChương 42: Bàn về cái c.hếtChương 43: Không phải cô bé quàng khăn đỏChương 44: Cá và chim trờiChương 45: Một khối nhỏ bé giữa trời đấtChương 46: Hắn là một cá thể tự doChương 47: Chúng ta sống chung điChương 48: Cháu nói ai đạo đức giả cơ?Chương 49: Giai đoạn củng cốChương 50: Vết cắt rỉ máuChương 51: Dòng hải lưuChương 52: Bầu trời sao lấp lánhChương 53: Nhắm mắt lạiChương 54: Lưu niên (Tháng năm trôi qua)Chương 55: Ánh mắt như đang than thởChương 56: Sẽ chẳng ai nhớ đếnChương 57: Nhận ra nguy cơ tiềm ẩnChương 58: Cả bốn mùaChương 59: Một vùng cỏ đượm khóiChương 60: Vĩnh viễn nằm dưới đáy biểnChương 61: Khổ trú đoảnChương 62: Chiếc nhẫnChương 63: Mùi băng tuyết còn vương trên bức thưChương 64: Thư gửi ánh trăng lòng tôiChương 65: Thư gửi ánh dương lòng emChương 66: Thiên hoang địa lãoChương 67: Phiên ngoại 1: Giấu giữa trang sách (Góc nhìn của Tống Ý)Chương 68: Phiên ngoại 2: Bóc trần sự yếu đuối (Góc nhìn của Văn Việt)Chương 69: Phiên ngoại 3 Trăng rằm (Mười năm sau)Chương 70: Phiên ngoại 4 Ánh trăng năm đó (Mười năm trước)

Bình luận (0)

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập ngay

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!