Đức Dương Quận Chúa
Tác giả: Thâm Hải Lý Đích Vân ĐóaFull 0 views
Giới thiệu truyện
Bạn đang đọc truyện Đức Dương Quận Chúa của tác giả Thâm Hải Lý Đích Vân Đóa. Nàng tên Ân Trường Hoan, là quận chúa Đức Dương, sinh ra là một cái mỹ nhân, quyến rũ động lòng người, nhận được ngàn vạn sủng ái.Mặc dù chỉ là quận chúa nhưng vẫn có thể sống thoải mái tiêu dao, lại còn muốn gì được dó, chính là vì có Thái Hậu ngoại tổ mẫu làm chỗ dựa, hết mực cưng chiều nàng.Nhưng biến cố bỗng nhiên dồn dập tới, Thái Hậu hoăng, mà sau đó chính là vị hôn phu bội ước.Nàng cũng thất vọng buồn lòng, nghĩ cách giải trừ hôn ước, nhưng chưa kịp làm gì đã trúng kịch độc, tử vong.Nàng mở mắt ra lần nữa, mơ mơ màng màng, nhận ra mình được trời cao thương xót, cho trọng sinh trở về.Nàng trước tiên dĩ nhiên chính là cứu ngoại tổ mẫu của mình, sau đó.....Cáo trạng!!Sau khi từ hôn.Lời nói của Thái Hậu thấm thía: Trường Hoan à, cháu muốn quận mã thế nào?Ân Trường Hoan nhớ tới việc đời trước, ngữ khí trầm trọng: Xấu chút đi, quá xinh đẹp dễ dàng sinh ý xấu.Mỗ nam nhân nào đó sờ gương mặt tuấn mỹ vô song của mình, nếu không thì vẽ thêm một vết sẹo?Nhiều năm sau, khi trở thành Hoàng Hậu Đức Dương, nàng mới nhận thấy thì ra kết cục bi thảm đời trước là bởi vì nàng không chọn nam nhân đẹp nhất.
Danh sách chương152 chương
Chương 1: (Trùng sinh) Nàng thật sự mù quángChương 2: Mỹ nam ở chỗ nàng là có đặc quyềnChương 3: Ta cảm thấy vui mừng thay cha và nương của ngươiChương 4: Chung quy là bọn ta có lỗi với muội ấyChương 5: Diệp công tử, chúng ta lại gặp mặtChương 6: Diệp công tử thật thú vịChương 7: Nằm mơChương 8: Nàng không hiểu ý của Diệp HoànChương 9: Ta không nói chuyện cùng người cha bất côngChương 10: Không, huynh cầnChương 11: Diệp đại nhân, huynh thật tốt, nhưng ta không thể chiếm tiện nghi...Chương 12: Nhất định sẽ cho cháu một tương lai hạnh phúcChương 13: Người xuất sắc nhất chính là Diệp HoànChương 14: Quận chúa say rồi sao?Chương 15: Bằng dung mạo anh tuấn của công tửChương 16: Chắc chắn hoàng đế sẽ càng thêm tức giậnChương 17: Diệp đại nhân này thật thú vịChương 18: Không, không có khả năng!Chương 19: Cảm thấy tim đập có chút nhanhChương 20: Không bằng một nửa Diệp đại nhânChương 21: Ừm, như vậy trông khá giốngChương 22: Cá ướp muối Diệp đại nhân tặng rất ngonChương 23: Bị phát hiệnChương 24: Ta bình thường là một người hay thương tâm một mìnhChương 25: Một cô nương tốt khó tìm trên trời dưới đấtChương 26: Mắt Phó Dịch bị mù saoChương 27: Nàng muốn đánh đòn phủ đầu trướcChương 28: Cái gương vỡChương 29: Là do nàng ta nợ Ân giaChương 30: Nàng luôn có chút anh hùng khí đoảnChương 31: Dù sao da mặt nàng vẫn mỏng hơnChương 32: Trừ khi mặt trời mọc từ hướng tâyChương 33: Con mắt của nàng đã bị dung mạo Diệp Hoàn nuôi đến xảo quyệtChương 34: Sao công tử lại là người như vậy được chứ!Chương 35: Cái này không thể trách nàng, thật đấyChương 36: Ngươi đoán xemChương 37: Đúng là cháu nên khiêm tốn một chútChương 38: So với Đức Dương quận chúa quả thực là cách biệt một trờiChương 39: Chẳng lẽ hắn không thể làm chuyện phòng the?Chương 40: Sao nàng lại mất tự nhiên?Chương 41: Không ngờ công tử lại giảo hoạt như vậyChương 42: Nhi lang đẹp nhất thế gianChương 43: Nàng không muốn lại tự mình đa tình nữa đâuChương 44: May mà ta thông minhChương 45: Người lại suy nghĩ nhiều rồiChương 46: Vậy muội có ý nghĩ muốn hôn hắn không?Chương 47: Chẳng lẽ quận chúa có sở thích khác ngườiChương 48: Kỷ Oánh Oánh, đầu óc ngươi bị hồ Đồ sao?Chương 49: Toang rồi!Chương 50: Ngươi không phải nữ nhi của taChương 51: Vuốt mông ngựa cũng thật thành thạo, điêu luyệnChương 52: Ta là nói thật thì có gì phải ngượng ngùngChương 53: Đám người ngu muộiChương 54: Người kia là Gia Hòa trưởng công chúaChương 55: Ân lão phu nhân trúng gió rồiChương 56: Hoan nghênh lần sau trở lại nhaChương 57: Lại có người chủ động đi gây chuyện với nàngChương 58: Dù sao quận chúa thích nhất là người đẹpChương 59: Có thể giúp được quận chúa, trong lòng Diệp Hoàn thấy rất vuiChương 60: Muốn trách thì trách nàng quá tốtChương 61: Xem Ra Quận Chúa Rất Vượng PhuChương 62: Quá Dính Người Như Vậy Không TốtChương 63: Mãi Mãi Nghe TheoChương 64Chương 65: Nếu Huynh Dám Nạp Thiếp Ta Liền Nuôi Trai LơChương 66Chương 67: Có Lại Tư Lợi Bội Ước Nữa KhôngChương 68: Ta Đã Có Ý Trung NhânChương 69: Hôm Nay Ân Trường Hoan Rất Vừa MắtChương 70: Con Vẫn Thích Diệp Hoàn Đúng KhôngChương 71: Nàng Một Cái Ân Trường Hoan Một CáiChương 72: Không Cãi Nhau Hai Câu Thì Sẽ Cảm Thấy Không Thoải MáiChương 73: Quận Chúa Làm Bằng Sắt Vị Hôn Phu Vương Gia Như Nước ChảyChương 74: Hoàn HoànChương 75: Muốn Làm Gì Thì LàmChương 76: Không Có Ý Nghĩ Cái Quỷ ẤyChương 77: Đây Là Thiên PhúChương 79: Hay Là Nói Trong Lòng Trưởng Công Chúa Có QuỷChương 80: Sẽ Không Tìm Nam Nhân Nam Dương Làm Quận MãChương 82: Có Lẽ Đã Đến Lúc Lập Thái TửChương 83: Mẫu Thân Cám Ơn NgườiChương 84: Ân Bác Văn Lĩnh Cơm Hộp RồiChương 86: Thọ Yến Trịnh Thái HậuChương 87: Gia Hòa Cứu Trường Hoan Sao Có ThểChương 88: Mưu HạiChương 89: Nào Có Mẫu Thân Đi Tính Kế Nữ Nhi Của MìnhChương 91: Ta Chỉ Là Đang Nói Sự ThậtChương 92: Kết QuảChương 93: Phải Biết Co Biết Dãn Mới ĐượcChương 94: Quận Chúa Đúng Là Quận Chúa Không Tầm ThườngChương 95: Đã Là Của TaChương 96: Đa Tạ Mong Ước Của Trần Tiểu ThưChương 97: Ta Ấy Mà Chính Là Quá Lương ThiệnChương 98: Chớp Mắt Cái Đã Đến Năm Thứ HaiChương 99: Đây Là Có Chuyện Gì VậyChương 100: Nàng Nguyện Ý Nhượng BộChương 101: Vị Này LàChương 102: Quận Chúa Đại HỉChương 103: Tân Lang Của NàngChương 104: Bái Đường Thành ThânChương 105: Tối Hôm Qua Vất Vả Thái Tử Điện Hạ RồiChương 106: Trường Hoan Chúng Ta Sinh Con ĐiChương 107: Mắng Nàng Ít Đi Vài CâuChương 108: Ân Trường Hoan Này Cũng Không Phải Quá Thông MinhChương 109: Động Phòng Cái Quỷ ẤyChương 110: Nàng Trước Kia Đúng Là Mắt Mù Mới Đi Thích Thái TửChương 111: Thư Viện Đức DươngChương 112: Chàng Muốn Nhưng Mà Ta Thực Sự Không NỡChương 113: Bọn họ không làm được không có nghĩa là ta không làm đượcChương 114: Nàng cố gắng nghiêm túc như vậy, nhất định có thể thành côngChương 115: Lâu Đức Dương của thư viện Đức DươngChương 116: Hu huChương 117: Giống hệt lúc hắn mới gặp nàngChương 118: Đại bộ phận là Ân Bạch Tuyết, cẩn thận mua sắmChương 119: Chỉ là muốn dạy dỗ ngườiChương 120: Tám lạng nửa cânChương 121: Nếu như hắn nói hắn bị mộng du thì liệu Trường Hoan có tin không?Chương 122: Ban thưởngChương 123: Thái tử phi vụиɠ ŧяộʍ nuôi trai lơ có dung mạo tuấn túChương 124: Ta đã có được người tốt nhất rồiChương 125: Là ta cũng sẽ không chọn Sở BạchChương 126: Thẳng thắnChương 127: Ai có thể chứng minh, ai nhìn thấy?Chương 128Chương 129: Mỹ nhân có độc, rời xa vẫn hơnChương 130: Nàng mãi mãi là của taChương 131: Nàng không phải rất thích hồng nhan này sao?Chương 132: Nhớ thương phu quân của Trường Hoan, thật vô liêm sỉChương 133: Có tin mừngChương 134: Con mắt ta rất tốtChương 135: Nhiều con cháu cũng không phải chuyện tốtChương 136: Giữa phu thê quan trọng là phải tình đầu ý hợpChương 137: Thi hộiChương 138: Con là hài tử nhà người màChương 139: Xem ra cần phải nàng ra tayChương 140: Hắn bị thương, không thể ăn cayChương 141: Không phù hợp với thân phận và khí chấtChương 142: Diệp Mặc rất đáng yêuChương 143: Nàng có ta thích là đủ rồiChương 144: Phụ hoàng, thái tử chọc giận người sao?Chương 145: Mắt bị mùChương 146: Nhân vật chính của cuộc đời taChương 147: Kết cục (thượng)Chương 148: Kết cục (hạ): Mỹ nhân thì không thể có quầng thâm mắtChương 149: Phiên ngoại (một): Phó Thần chọn đ�? ?�oán tương laiChương 150: Phiên ngoại (hai): Phó DuChương 151: Phiên ngoại (ba): Ca ca không phải kẻ xấuChương 152: Phiên ngoại (bốn): ?�n Bạch TuyếtChương 153: Phiên ngoại (năm): Phó DịchChương 154: Phiên ngoại (sáu): Nữ tử tham gia khoa cửChương 155: Phiên ngoại (bảy): Lâm sư muội sao có thể làm chuyện như vậyChương 156: Phiên ngoại (tám): Toàn văn hoàn
Bình luận (0)
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!