NovelPro
Trang chủ/Ảnh Đế Biết Đọc Tâm? Làm Sao Lại Phát Cuồng Vì Tôi
Ảnh Đế Biết Đọc Tâm? Làm Sao Lại Phát Cuồng Vì Tôi

Ảnh Đế Biết Đọc Tâm? Làm Sao Lại Phát Cuồng Vì Tôi

Tác giả: Vũ ChiêuFull 0 views

Giới thiệu truyện

Văn án:Ôn Thời, một "bình hoa" trong giới giải trí nổi tiếng nhờ việc chính mình tự đổ tiền nghiệp diễn, không có tí kỹ năng diễn xuất nào, và luôn dính tin đồn leo giường khắp nơi. Đúng khoảnh khắc cô gõ cửa phòng ảnh đế Giang, cô đã thức tỉnh! Thì ra cô chỉ là một nữ phụ pháo hôi trong tiểu thuyết.Cô chính là một fan cuồng não tàn của nam chính, không những gõ cửa phòng nam chính dưới ống kính livestream để tỏ tình cuồng nhiệt, mà còn trong show thực tế liên tục "làm trò con bò" trở thành đối tượng bị so sánh với nữ chính và bị toàn mạng xã hội ghét bỏ. Cuối cùng, cô bị người cha ác độc đóng gói gửi ra nước ngoài, sống một đời đau buồn tủi nhục.Trích đoạn:(1) Giang Trì Ấp vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc. Vừa rồi, khi Ôn Thời đứng bên cạnh, anh liên tục nghe thấy những suy nghĩ trong lòng cô. Nhưng khi cô bước ra xa hơn hai mét, anh lại không nghe thấy gì nữa.Bây giờ, anh thực sự nghi ngờ rằng đầu óc mình đã bị va đập đến hỏng rồi.“Trì Ấp?” Lư Minh thấy sắc mặt anh khác thường, lo lắng hỏi: “Có chỗ nào không ổn à?”Giang Trì Ấp ngẩng đầu nhìn anh ta: "Anh có chắc chắn với bác sĩ rằng đầu óc tôi không có vấn đề gì chứ?”“Không có gì, chỉ là chấn động nhẹ thôi mà. Cậu thấy không khỏe ở đâu à?” Lư Minh không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Giang Trì Ấp bóp nhẹ thái dương, khẽ nói: “Có lẽ tôi nên đi khám bác sĩ tâm lý thì hơn…”(2) Giang Trì Ấp nhìn cô ăn như một chú cún con, vừa ăn trong đầu vừa kêu lên "ưm ưm", trong lòng cũng dần nguôi ngoai.Cầm lấy chiếc thìa, anh bắt đầu suy ngẫm.Anh từ khi nào mà lại chú ý đến cô như vậy?Anh nhét một thìa cơm vào miệng, vừa nhai mạnh vừa nghĩ.Không đúng, đột nhiên có thể nghe được suy nghĩ của một người, nếu không để ý mới là lạ!Nghe tiếng người đối diện vừa ăn vừa kêu "ưm ưm", anh gần như muốn ôm mặt, một mỹ nhân lạnh lùng như vậy, sao lại có thể phát ra âm thanh dễ thương thế này!Giang Trì Ấp cảm thấy khả năng mình bị rối loạn tinh thần là lớn hơn cả, về phải đi gặp bác sĩ tâm lý thôi!(3) Dây treo vừa hạ xuống, Giang Trì Ấp loạng choạng suýt ngã.Hóa ra nãy giờ cô luôn dán mắt nhìn về phía này nhưng chỉ lo nhìn Tô Di Ninh thôi, phải không?Anh quay đầu liếc nhìn Tô Di Ninh một cái, trong mắt đầy sự soi mói. Cũng bình thường thôi, có gì ngầu chứ!Bên kia, Ôn Thời đã nhanh chóng chạy đến bên Tô Di Ninh, hai mắt sáng rực lên nhìn cô ấy: “Chị Tô, chị thật giỏi quá! Em chưa từng thấy ai quay cảnh treo dây đẹp như chị. Chiều nay em cũng phải quay cảnh treo dây, chị có thể chỉ dạy em được không?”.Nghe lời khen ngợi, Tô Di Ninh mới liếc nhìn cô một cái: "Giờ chị không rảnh, để lúc khác.”“Dạ, được!”Giang Trì Ấp khó chịu liếc cô một cái. Cái gì mà được với chẳng được, rõ ràng là Tô Di Ninh đang trả lời qua loa cho xong, vậy mà cô còn cười ngây ngô như một đứa ngốc.Cô ấy giỏi cảnh quay treo dây, nhưng có giỏi bằng anh không? Người ngay trước mắt thì không hỏi, lại cứ đâm đầu vào những thứ xa vời đâu đâu.(4) Cô giải thích tiếp: “Cô gặp một người đàn ông mà cô có cảm tình, thích anh ta, ánh mắt sẽ không tự chủ mà dán chặt vào anh ấy. Nhìn hàng lông mày, nhìn đôi môi, nhìn đâu cũng thấy đẹp, còn muốn khám phá thêm ưu điểm của anh ta.”“Đó chẳng phải là kẻ biến thái sao?”Ôn Thời không ngờ Tô Di Ninh lại ngây thơ như vậy, lập tức bật cười: “Không làm kẻ biến thái thì làm sao yêu nhau được?”“Ôn lão sư kinh nghiệm phong phú nhỉ.” Giang Trì Ấp nhìn cô, ánh mắt trở nên lạnh lẽo hơn vài phần.Ôn Thời hời hợt đáp: “Coi như là vậy đi.” Dù sao cô cũng đã đóng không ít phim tình cảm mà...Giang Trì Ấp khẽ hừ một tiếng, giơ tay cài lại chiếc cúc áo cuối cùng.Đúng là đồ đàn ông keo kiệt!Ôn Thời thầm mắng trong lòng, chẳng phải đây là đang dụ cô tháo cúc áo cho anh sao?Nghe xong câu cuối cùng của cô, Giang Trì Ấp suýt nữa bị chính nước bọt của mình làm sặc chết.(5) Giang Trì Ấp đứng bên cạnh, nghe thấy những lời tự nhủ trong lòng cô, ngày càng cảm thấy khó hiểu.Cô rốt cuộc đang nghĩ cái gì lộn xộn vậy? Sao cô biết sau này Bạch Lê và Tô Di Ninh sẽ không hòa hợp?Bình thường cô nói chuyện và hành động cũng rất bình thường, chắc không phải đầu óc có vấn đề chứ…Giang Trì Ấp xoa xoa trán, nghĩ: Nếu đúng là đầu óc có vấn đề, thì cũng khá hợp với anh, vì giờ anh cũng suốt ngày nghi ngờ mình là một kẻ điên.Cả ngày có thể nghe thấy suy nghĩ của cô không nói, bị cô ghét bỏ nhưng vẫn luôn muốn ở bên cạnh cô. Nếu không điên thì là gì nữa chứ.(6) Trước đây cô không thích Giang Trì Ấp, nhưng món anh nấu cô vẫn ăn rất ngon, cho nên điều quan trọng nhất không phải là người, mà là món ăn có ngon hay không!Nghe vậy, Giang Trì Ấp tức đến mức suýt ném muôi canh đi.Quả nhiên cô ấy chỉ thích đồ ăn anh nấu, chứ không phải thích anh!Ơ? Đợi đã…Từ khi nào anh lại quan tâm đến việc cô có thích mình hay không?Chẳng lẽ tinh thần của anh lại có vấn đề nữa rồi?(7) Giang Trì Ấp lại bị dáng vẻ đáng yêu này của cô làm cho xao xuyến, đôi mắt trầm lặng nhìn cô một lúc, rồi mới nắm lấy tay cô, kéo cô dậy khỏi ghế sofa và đưa cô về phòng.Vừa nằm xuống giường, Ôn Thời đã ngủ say, Giang Trì Ấp không nấn ná lại lâu. Anh đắp chăn cho cô cẩn thận rồi rời khỏi phòng.Anh đổ phần nước mật ong còn lại, vừa rửa cốc vừa nghĩ đến dáng vẻ lúc nãy của Ôn Thời, nụ cười trên môi dần dần lan rộng.Một tay chống lên bồn rửa, tay kia nửa che mặt, cảm thấy mình đúng là điên rồi.Chăm sóc một con mèo say rượu mà lại vui đến thế, nửa đêm rửa cái cốc thôi cũng cười ngây ngô như một tên ngốc.Dù biết rõ điều này chẳng bình thường, nhưng Giang Trì Ấp không thể nào kiềm chế được. Tiếng cười trầm thấp của anh nhanh chóng vang lên trong bếp.

Danh sách chương216 chương

Chương 1: Nữ phụ thức tỉnhChương 2: Mặc quần vào đi nào các vịChương 3: Không hổ là ảnh đế Giang Trì Ấp!Chương 4: Một chút diễn xuất ấn tượngChương 5: Tất nhiên là chúc phúc thôiChương 6: Thuật Đọc Tâm?!Chương 7: Người Mẹ Tốt, Anh Trai TốtChương 8: Món này không ngonChương 9: Fan của tôi ư? Không nhìn ra chút nào!Chương 10: Luôn có người muốn hãm hại tôi!Chương 11: Thật kỳ lạ, nhìn thêm một lần nữaChương 12: Phân phòngChương 13: Một nhóm fan giảChương 14: Phòng rút được bằng thực lựcChương 15: Quà tặngChương 16: Món sở trường của anh ấy là gì?Chương 17: Kỳ lạ thật, quá mức nuông chiều rồi!Chương 18: Đạo diễn copy kịch bảnChương 19: Có ai bình thường không?Chương 20: Bị đồ tham ăn đánh bạiChương 21: Sự ăn ý kỳ lạChương 22: Thực tế khiến người ta vỡ mộngChương 23: Cái số nhọ gì đây?Chương 24: Đoàn kết hơn nhờ tổ đạo diễnChương 25: Hẹn gặp lạiChương 26: Cứu được ai thì cứuChương 27: Đây chỉ là sự ngưỡng mộ có chút táo bạo thôi!Chương 28: Bị bắt làm chân chạy việcChương 29: Một cảnh quay lớnChương 30: Diễn xuất đỉnh caoChương 31: Buổi họp kịch bảnChương 32: Bị vây quanh khi ănChương 33: Lại lên hot search, làm bố nổi giậnChương 34: Làm một cô gái được mẹ cưng chiềuChương 35: Kịch bản mới sửa đổiChương 36: Diễn xuất gây chấn động cả trường quayChương 37: Chỉ có nữ chính mới có thể chinh phục được tảng băng*Chương 38: Đau lòng vì mẹChương 39: Gương mặt của Giang lão sư là món tôi thích *Chương 40: Anh trai đến thăm tôi kìaChương 41: Lại bị chụp lénChương 42: Hai bên cùng diễnChương 43: Sếp của tôi là giỏi nhất!Chương 44: Kẻ vô tâm này!Chương 45: Đoạn tuyệt quan hệ? Có cần con gọi phóng viên giúp không?Chương 46: Báo cáo, ở đây có người đang thiên vị!Chương 47: Dùng Ma Pháp Đánh Bại Ma PhápChương 48: Chẳng lẽ cậu ta định làm trợ lý cho cô?Chương 49: Gây náo động, càng lớn càng tốt!Chương 50: Sao các người lại chọc cô ấy!Chương 51: Đáng ghét, lại bị cô ấy lừa nữa rồi! Đáng ghét, lại bị cô ấy lừa nữa rồi!Chương 52: Cú bắn chuẩn xácChương 53: Giang Trì Ấp – Tự thú hay đính chính?Chương 54: Xui tám đời mới gặp phải cô taChương 55: Khóc lớn: "Hóa ra tôi không phải con gái ruột của bố!"Chương 56: Lòng hiếu thảo lớn laoChương 57: Mọi chuyện lắng xuốngChương 58: Chi bằng tha cho nhauChương 59: Một số chuyện cũChương 60: Trạng thái tinh thần của Ảnh đế GiangChương 61: Anh lại muốn "xử" tôi sao?Chương 62: Đại tiểu thư nuôi trong nhà kính ư?Chương 63: Nội tâm anh ấy rất dịu dàngChương 64: Cặp cha con oan giaChương 65: Tạm biệt hoàn toàn với cốt truyệnChương 66: Xem như là hết thuốc chữa thật rồiChương 67: Xử lý rắc rốiChương 68: Cút Hết ĐiChương 69: Người không thânChương 70: Thật ra cô không hiểu rõ anhChương 71: Cô cũng có fan ra sân bay đón rồiChương 72: Người hâm mộ còn chưa được chạm vào mặt cô ấyChương 73: Cô nhất định phải nhìn được!Chương 74: Phiên bản chiến bại của Giang Trì ẤpChương 75: Rốt cuộc là ai đang đẩy thuyền?Chương 76: Kịch bản đã sửa xong rồi!Chương 77: Sức biểu đạt vô song của cô ấyChương 78: Đúng là không hề bất ngờChương 79: Thật hay giả đây?Chương 80: Vòng hai: Song vũ!Chương 81: Dùng Lý Phục Nhân - Giang Trì ẤpChương 82: Hiểu ý trời sinhChương 83: Một Ngày Trên Hot SearchChương 84: Đừng bỏ lỡ quảng cáo miễn phíChương 85: Lại còn có chuyện tốt thế này sao?Chương 86: Các người còn thắc mắc gì không?Chương 87: Giang Trì Ấp - Người đàn ông hai mặtChương 88: Những điều cô không biếtChương 89: Vết thươngChương 90: Chú chó lang thangChương 91: Đi xa hơn một chútChương 92: Không hiểu nhưng tôn trọngChương 93: Thử vai nữ ma đầuChương 94: Tôi có gì mà không yên tâmChương 95: Hiệu quả của thuốc bổChương 96: Ghé thăm trường quayChương 97: Thích đến vậy sao?Chương 98: Kéo xuống, người tiếp theo!Chương 99: Khen ngợi lẫn nhauChương 100: Ác ý cắt ghépChương 101: Tới nhà livestreamChương 102: Bị ép ăn "cẩu lương"Chương 103: Cô ấy không phải rất nhát gan sao?Chương 104: Không thể kìm được lo lắngChương 105: Người này là ai cơ chứ?Chương 106: Giây tiếp theo liền tan vỡChương 107: Cô đùa, anh cườiChương 108: Hiệu ứng cánh bướm?Chương 109: Góc nhìn thứ nhấtChương 110: Chị Tiểu ThờiChương 111: Gặp gỡ ông lãoChương 112: Không có gì là đương nhiênChương 113: Kịch Bản Thay ĐổiChương 114: Lần Đầu NGChương 115: Hạ mànChương 116: Chúc mừng đóng máy!Chương 117: Thông báoChương 118: Khơi dậy sức hút mớiChương 119: Hội chứng lo âu khi chia cáchChương 120: Chia sẻ niềm vuiChương 121: Cô ấy quan tâm đến tôi!Chương 122: Căn cứ hoa tươiChương 123: Con người thật sự của anh ấy?Chương 124: Tâm ý tương thông? Không hề có đâuChương 125: Công Bố Dàn Diễn ViênChương 126: Muốn Nghe Chính Miệng Cô Nói RaChương 127: Paparazzi muốn phỏng vấn độc quyền?Chương 128: Hổ không ra oai bị coi thành mèo nhà?Chương 129: Tưởng tôi là Hello Kitty?Chương 130: Bảo vệ cô ấyChương 131: Mang cơm đếnChương 132: Ôn lão sư rất đặc biệt với tôiChương 133: Lễ khai máy và buổi đọc kịch bảnChương 134: Ha.m mu.ốn chiếm hữu không thể kiềm chếChương 135: Nhanh chóng thu phục yêu nghiệt này đi!Chương 136: Diễn xuất, đảo ngược dư luậnChương 137: Tôi không muốn tập thể dục cùng yêu tinhChương 138: Đồ ngốc, còn muốn đấu với anh sao?Chương 139: Lấy gan đâu ra mà trêu chọc anhChương 140: Lần sau sẽ không tha cho emChương 141: A, tên yêu tinh đáng chết này!Chương 142: Thiên La Địa Võng của Giang Trì ẤpChương 143: Hay là em thuận theo điChương 144: Có thể thích anh được không?Chương 145: Thừa nhận đi, em cũng thích anhChương 146: Trốn tránh thật là đáng xấu hổ, nhưng lại rất hữu íchChương 147: Một người dám nói, một người dám tinChương 148: Tự do ngắn ngủiChương 149: Ôn lão sư, anh khuyên em bây giờ nên im lặngChương 150: Hôn Xong Rồi Chạy, Thật K.ích ThíchChương 151: Muốn Làm Nhưng Không Dám LàmChương 152: Thấu Hiểu Lòng NhauChương 153: Là Bảo Vật Vô Giá!Chương 154: Cũng Là Một Ngày Khiến Người Khác Kinh NgạcChương 155: Quả thực là một mớ hỗn độnChương 156: Đồng nghiệp mới - Dịch HànChương 157: Chú chó giữ lãnh thổChương 158: Anh ấy đã an cư rồi!Chương 159: Cô đã gật đầu!Chương 160: Rốt Cuộc Ai Bắt Nạt Ai?Chương 161: Tập Cuối Cùng Của Chương Trình Live StreamChương 162: Máy Phát Hiện Nói Dối 'Kỳ Diệu'Chương 163: Thử Thách Khắc NghiệtChương 164: Giang Trì Ấp Bắt Đầu Dùng Tâm KếChương 165: Phải chăng vận xui của ta đã kết thúc?Chương 166: Hòa giải thế kỷChương 167: Lộ bí mậtChương 168: Tiệc chia tay trên du thuyềnChương 169: Không thoát khỏi bàn tay của yêu tinhChương 170: Kết ThúcChương 171: "Tra Nam" Ôn ThờiChương 172: Âm Mưu Đa Đoan của Ôn Tiểu ThờiChương 173: Rất Hợp Để Diễn Vai Phản DiệnChương 174: Ai Cũng Đừng Mong ĐượcChương 175: Chú Chó Đang Dỗi?Chương 176: Là Do Quá Quan TâmChương 177: Oán Khí Ngập Trời – Giang Trì ẤpChương 178: Ôn Lão Sư Cũng Rất Nỗ LựcChương 179: Ôn Tĩnh Vân: Tôi Đã Tạo Nghiệp Gì Cơ Chứ?Chương 180: Gánh nặng ngọt ngào của Tiểu GiangChương 181: Tâm Thần Dao ĐộngChương 182: Nợ Không Chịu Trả - Ôn ThờiChương 183: Sự Cố “Dựa Vào Ôn Thời Để Bắt Nạt Người Khác”Chương 184: "Em cần anh..."Chương 185: Con Mồi Sẽ Tự Dâng ĐếnChương 186: Tắm Nước Lạnh? Giang Lão Sư Sức Khỏe Tốt ThậtChương 187: Có Hứng Thú Phát Triển Tại Hollywood Không?Chương 188: Về Sau Còn Nhiều Thời GianChương 189: Bị Chụp Khi Nắm TayChương 190: Anh Chỉ Muốn Một Thái ĐộChương 191: Bệnh Tình Bất NgờChương 192: Tình Hình Gia ĐìnhChương 193: Chuyến Đi Ngắn HạnChương 194: Bất NgờChương 195: Tháo hết khóa phòng ngủChương 196: Tự đùa mìnhChương 197: Vẻ đẹp mê hoặc của Ôn Tiểu ThờiChương 198: Giới thiệu anh với toàn thế giớiChương 199: Tò mò vụng trộmChương 200: Cảnh Quay Cuối CùngChương 201: Tầm Tiên Lộ – Con Đường Hướng Tới Cái ChếtChương 202: Nỗi đau luôn bình đẳngChương 203: Hãy để ông ấy học được cách tôn trọngChương 204: Bố mẹ của anhChương 205: Cuộc Giằng Co Với Món Quà Sinh NhậtChương 206: Vốn Dĩ Họ Không Ưa NhauChương 207: Họp báo phim mớiChương 208: Một đêm thành sao, doanh thu phòng vé tăng vọtChương 209: Thích làm bạn traiChương 210: Thiên Khải Đại BạoChương 211: Cùng Đi Thảm ĐỏChương 212: Người Yêu Của Tôi: Giang Trì Ấp Tiên SinhChương 213: Kết thúcChương 214: Phiên ngoại 1 – Trải nghiệm khả năng đọc tâmChương 215: Phiên ngoại 2 - Quay lại lúc nhỏChương 216: Phiên Ngoại 3

Bình luận (0)

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập ngay

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!